Ăn uống với người mắc chứng tự kỷ Phần 6



Dạy Trẻ Tự Kỷ Tại Nhà gửi tới phụ huynh cũng như  các thầy cô giáo cuốn sách Ăn uống với người mắc chứng tự kỷ
Cuốn sách Ăn uống với người mắc chứng tự kỷ sẽ chỉ cho bạn cách để làm giảm bớt cho con bạn khỏi những gánh nặng về dinh dưỡng. Bạn sẽ thấy rằng mỗi vấn đề dinh dưỡng của con bạn sẽ được xử lý và giải quyết, sức khỏe và hành vi của trẻ sẽ cải thiện.
Nguồn:
Người dịch: Cảm ơn CLB Gia đình trẻ Tự kỷ Hà Nội đã dịch và chia sẻ cuốn sách này tới cộng đồng
Tổ chức đã post cuốn sách này: sachtuky.com
——————————–

Ăn uống với người mắc chứng tự kỷ Phần 6: Chương 1: Kế hoạch – Bước 5

Giải quyết vấn đề cho con ăn

Hầu hết các cha mẹ của trẻ mắc chứng tự kỷ lo âu về những gì họ thấy là trẻ “kén chọn” thức ăn và những hành vi tiêu cực trong giờ ăn của trẻ. Trẻ tự kỷ có xu hướng không ăn ngon miệng, thích uống hơn là ăn, từ chối thức ăn mới, chấp nhận rất hạn chế số loại thực phẩm, thèm carbohydrate, và đòi những gì liên quan đến việc ăn phải giống nhau và theo một quy tắc. Đối với nhiều gia đình, bữa ăn là một chiến trường, đứa con mắc chứng tự kỷ nôn ọe, ném thức ăn, hoặc có một cơn giận kinh khủng, và từ chối không ăn. Các bậc cha mẹ cố gắng làm mọi thứ từ bắt ăn, mua chuộc, và cầu xin đến đánh lạc hướng con mình trong giờ ăn bằng ti vi và đuổi theo trẻ xung quanh nhà cố cho nó ăn vài miếng suốt cả ngày. Thông thường không kỹ thuật nào thành công, và cha mẹ cảm thấy nản lòng, bị quá sức, và thất bại.

Thật không may, nhiều nhân viên chăm sóc sức khỏe không hiểu vấn đề ăn uống và hành vi tiêu cực vào giờ ăn của trẻ và không thể giúp các bậc cha mẹ giải quyết các vấn đề này, mà chỉ làm tăng thêm sự thất vọng. Tệ hơn nữa, người ta thường không thông tin đầy đủ cho các bậc cha mẹ và bảo họ không phải lo lắng vì con mình sẽ “vượt qua giai đoạn kén ăn của trẻ” hoặc trẻ sẽ “ăn khi nó quá đói.” Điều này không đúng cho trẻ em có các vấn đề về ăn uống, và hầu hết trẻ tự kỷ có các vấn đề về ăn uống chứ không phải chỉ đơn giản là kén ăn.

NGƯỜI KÉN ĂN VÀ NGƯỜI CÓ VẤN ĐỀ ĂN UỐNG

Để giúp con bạn vượt qua những vấn đề của mình với thức ăn, trước tiên bạn cần xác định xem trẻ là một đứa trẻ kén ăn hay là một đứa trẻ có vấn đề về ăn uống

Các đặc điểm của trẻ kén ăn

Kén ăn uống là một phần bình thường của sự phát triển ở trẻ em. Khoảng 50 phần trăm trẻ em từ 18-23 tháng tuổi được xác định là những trẻ em kén ăn.

  • ăn ít hơn ba mươi loại thực phẩm;

  • ăn ít nhất một thực phẩm trong mỗi nhóm cấu trúc thực phẩm;

  • sẽ ăn cũng loại thức ăn ưa thích hàng ngày đó, nhưng cuối cùng sẽ chán và ngừng ăn thức ăn đó. Sau đó, trẻ sẽ lại ăn thức ăn ưa thích của chúng một lần nữa sau khi nghỉ khoảng hai tuần;

  • chấp nhận các thức ăn mới trên đĩa của chúng và sẵn sàng ăn một chút hoặc nếm vị thức ăn;

  • và chịu ăn thức ăn mới sau khi trẻ đã được tiếp xúc với nó hơn mười lần.

Trẻ kén ăn có xu hướng ăn đủ số calo và tiếp tục tăng cân và phát triển mà không có vấn đề gì. Nếu con của bạn là một đứa trẻ kén ăn, thì việc chăm lo ăn uống cho trẻ khá dễ dàng:

  • Cho trẻ ăn nhiều loại thức ăn mỗi ngày.

  • Hãy chắc chắn rằng trẻ ăn bữa ăn chính và bữa ăn nhẹ của mình vào cùng một khoảng thời gian mỗi ngày.

  • Tạo một môi trường bữa ăn dễ chịu cho trẻ.

  • Hạn chế cho uống nước trái cây đến 4-6 ounces mỗi ngày.

  • Hạn chế chỉ ăn vặt hai hoặc ba lần mỗi ngày.

Trên đây là tất cả các chiến lược cơ bản các bạn thường cần đến để giúp đỡ đứa con kén ăn của bạn ăn đa dạng thực phẩm hơn. Bạn có thể tìm thêm thông tin chi tiết về chăm lo cho trẻ kén ăn của bạn từ một chuyên viên nhi khoa. Ellyn Satter, MS, RD, CICSW, BCD-một cơ quan được công nhận trên thế giới chuyên về ăn uống và cho ăn-có một trang web có chứa thông tin tuyệt vời về cách cho trẻ em bình thường ăn, cách để xử lý trẻ kén ăn, và phát triển thói quen ăn uống lành mạnh cho gia đình bạn. Bạn có thể truy cập vào trang web của Ellyn Satter tại www.ellynsatter.com. (Xin lưu ý: Nếu bạn đã xác định rằng con bạn không có vấn đề ăn uống, bạn có thể di chuyển tới Bước 6, chữa lành ruột cho con bạn.)

Đặc điểm của trẻ có vấn đề về ăn uống

Vấn đề về ăn uống không phải là một phần bình thường của sự phát triển ở trẻ em mà phức tạp hơn nhiều so với kén ăn. Trẻ có vấn đề về ăn uống có xu hướng ăn một chế độ ăn nghèo dinh dưỡng, có thể bị thiếu hụt vitamin và khoáng chất, ăn không đủ lượng calo và protein, và các vấn đề của trẻ có thể nghiêm trọng đến mức ảnh hưởng đến tăng cân bình thường và tăng trưởng. Trẻ có vấn đề về ăn uống:

  • trẻ ăn ít hơn hai mươi loại thực phẩm;

  • trẻ ăn số loại thức ăn ít dần qua thời gian cho đến khi trẻ chỉ chấp nhận năm tới mười loại thực phẩm

  • trẻ từ chối không ăn bất cứ thức ăn nào thuộc một loại cấu trúc;

  • trẻ cũng ăn các thức ăn ưa thích hàng ngày, nhưng sẽ chán và ngừng ăn các thức ăn, nhưng không giống như người kén ăn, trẻ sẽ không ăn các thức ăn đó trở lại sau khi dừng ăn hai tuần;

  • trẻ sẽ không chấp nhận một thức ăn mới trên đĩa và thậm chí không chịu ăn một chút hoặc nếm vị thức ăn;

  • trẻ sẽ giận dữ khóc và / hoặc ném khi đưa ra một thức ăn mới;

  • trẻ đòi ăn uống phải ngày nào cũng như nhau và theo một quy tắc nhất định;

  • trẻ rất cứng nhắc về các loại thực phẩm cụ thể (ví dụ, trẻ sẽ chỉ ăn khoai tây chiên McDonald, chứ không chịu ăn khoai tây chiên Wendy);

  • và trẻ vẫn không muốn ăn một món ăn mới sau khi đã tiếp xúc với thức ăn đó mười lần.

Nếu con của bạn có có vấn đề về ăn uống, trẻ sẽ cần tri liệu dinh dưỡng diện rộng thời gian dài, với một nhóm cho ăn thuộc nhiều chuyên môn để giải quyết vấn đề cho trẻ ăn.

NHỮNG NGUYÊN NHÂN CỦA VẤN ĐỀ VỀ ĂN UỐNG

Một khi bạn đã xác định rằng con của bạn là một đứa trẻ có vấn đề về ăn uống, bước tiếp theo là tìm hiểu tại sao. Cách duy nhất có hiệu quả để xử lý vấn đề ăn của trẻ là xác định từng yếu tố góp phần gây ra vấn đề này. Tuy nhiên, điều này nói dễ hơn làm. Có thể có nhiều nguyên nhân, hoặc kết hợp của nhiều nguyên nhân, gây ra vấn đề ăn của con bạn, chẳng hạn như:

  • điều kiện y tế • rối loạn chức năng tích hợp cảm quan

  • các vấn đề dinh dưỡng • yếu tố môi trường

  • rối loạn chức năng vận động bằng miệng • và các vấn đề về hành vi

Đây là lúc cần đến nhóm can thiệp chuyên cho trẻ ăn. Một nhóm các chuyên gia, trong đó bao gồm một bác sĩ, chuyên gia dinh dưỡng, chuyên gia âm ngữ trị liệu, bác sĩ trị liệu nghề nghiệp, và chuyên gia hành vi, sẽ làm việc cùng nhau để xác định nguyên nhân của vấn đề ăn uống của con bạn và xây dựng một chương trình điều trị cá nhân giúp con bạn vượt qua nó. Một “đội” là cần thiết bởi vì vấn đề ăn uống rất phức tạp, và mỗi chuyên gia y tế đóng một vai trò nhất định trong việc giúp con bạn giải quyết vấn đề ăn uống của mình. Bác sĩ có trách nhiệm xác định và chữa trị mọi vấn đề y tế có thể đóng góp vào vấn đề ăn của trẻ. Mỗi chuyên gia trị liệu sẽ tiến hành đánh giá con bạn riêng để quyết định vấn đề cho trẻ ăn. Căn cứ vào kết quả đánh giá của họ, nhóm sẽ phát triển một kế hoạch can thiệp cho con bạn ăn. Các kế hoạch này sẽ giải thích chi tiết:

• các yếu tố góp phần tạo ra vấn đề ăn của con bạn,

  • các chiến lược sẽ được sử dụng để giải quyết từng yếu tố đó,

  • các phương pháp điều trị cho ăn cụ thể họ sẽ sử dụng,

  • tần suất và chuyên gia trị liệu nào sẽ tiến hành trị liệu cho con bạn,

  • các mục tiêu điều trị và làm thế nào để đo các tiến bộ,

  • và làm cách nào các thành viên trong nhóm cho ăn sẽ truyền đạt thông tin với nhau và với bạn.

Như tôi đã mô tả nguyên nhân của các vấn đề ăn uống dưới đây, bạn sẽ thấy ngay bằng cách nào mỗi thành viên trong nhóm cho ăn phù hợp với cả quá trình.

Các điều kiện y tế

Bước đầu tiên là để bác sĩ kiểm tra cho con bạn để tìm bất kỳ điều kiện y tế cơ bản nào có thể ảnh hưởng tới khả năng ăn của trẻ. Các vấn đề tiêu hóa, chẳng hạn như bệnh trào ngược dạ dày thực quản (GERD), rối loạn bạch cầu dạ dày ruột (EGID), và táo bón mãn tính là một trong những yếu tố góp phần dẫn đến các vấn đề về ăn uống. Các điều kiện này làm cho việc ăn gây đau đớn cho con bạn, và cuối cùng trẻ biết tránh các cơn đau bằng cách từ chối ăn.

Bệnh trào ngược dạ dày thực quản là điều kiện mà axit trong dạ dày tràn vào thực quản, làm cho nó bị viêm (viêm thực quản) và dẫn tới cảm giác nóng trong ngực. GERD thường xảy ra khi cơ vòng thực quản dưới (van ngăn cách thực quản và dạ dày) không đóng đúng cách, làm cho axit trào ngược vào thực quản. Ngay cả sau khi GERD đã được xác định và điều trị, một số trẻ vẫn từ chối ăn bởi vì trẻ tiếp tục gắn liền việc ăn với cơn đau thể chất.

Hãy cẩn thận với việc hít vào

Một số trẻ em bị GERD cũng trải qua việc hít vào, đó là khi trẻ hít các chứa đựng của dạ dày vào phổi. Việc hít vào thường gây ra ho và nghẹt thở, nhưng đôi khi không có triệu chứng Việc hít vào là nguy hiểm vì nó có thể gây nhiễm trùng ở phổi (giống như viêm phổi), và nó cũng có thể làm tổn thương niêm mạc phổi.

Rối loạn bạch cầu đường tiêu hóa là rối loạn kinh niên và phức tạp đặc trưng bởi có quá nhiều bạch cầu, một loại tế bào máu trắng, trong một hoặc nhiều nơi nhất định trong hệ thống tiêu hóa. Ví dụ, nếu con của bạn mắc viêm thực quản bạch cầu (EE), trẻ sẽ có một lượng lớn bạch cầu trong thực quản. Nếu trẻ có viêm dạ dày ruột bạch cầu (EG), dạ dày và ruột non của trẻ sẽ bị ảnh hưởng, và nếu trẻ mắc viêm đại tràng bạch cầu (EC), vấn đề sẽ là ở ruột già của trẻ. Các triệu chứng của rối loạn bạch cầu dạ dày ruột (EGID) rất khác nhau, tùy thuộc vào khu vực bị ảnh hưởng, và có thể giống các triệu chứng của bệnh khác như bệnh viêm ruột, dị ứng thực phẩm, hội chứng kích thích ruột, và GERD. (EE nói riêng thường không được chẩn đoán đúng giống như GERD.) Các triệu chứng phổ biến nhất của EGID bao gồm:

  • buồn nôn hoặc ói mửa

  • tiêu chảy

  • không phát triển mạnh (kém phát triển hoặc giảm cân)

  • đau bụng hoặc đau ngực

  • trào ngược mà không đáp ứng với điều trị thông thường

  • chứng khó nuốt (khó nuốt)

  • nghẹn thức ăn (thức ăn bị mắc kẹt trong cổ họng)

  • liệt dạ dày nhẹ (chậm làm rỗng dạ dày)

  • kém ngon miệng

  • đầy hơi

  • thiếu máu

  • phân có máu

  • suy dinh dưỡng

  • khó ngủ

Nếu con bạn bị mắc EGID, bệnh này có thể gây ra đau đớn đáng kể, có thể dẫn đến các vấn đề ăn uống nghiêm trọng. EGID có thể được chẩn đoán chỉ thông qua nội soi đường tiêu hóa trên, khám ruột kết và sinh thiết. Một khi sự hiện diện của EE, EG, và / hoặc EC được xác nhận, bác sĩ chuyên khoa dạ dày ruột thường yêu cầu kiểm tra dị ứng thực phẩm. Vì bằng các thử nghiệm dị ứng thức ăn không thể luôn luôn xác định được phản ứng với thức ăn, nên con bạn cũng sẽ được cho ăn một chế độ ăn Loại trừ / Thử mồi để giúp xác định các loại thực phẩm có vấn đề. Các loại thực phẩm có nhiều khả năng gây ra vấn đề của con bạn, chẳng hạn như sữa bò, đậu nành, trứng, lúa mì, lạc, hạt, cá và động vật có vỏ sẽ được loại trừ đầu tiên khỏi chế độ ăn của trẻ. Sau đó các thức ăn này sẽ lại được đưa vào chế độ ăn của trẻ từng thứ một để kiểm tra sự dung nạp thực phẩm của trẻ.

Táo bón mãn tính thường được mô tả như là đi tiêu thường xuyên, khó khăn, và đau đớn. Triệu chứng thường gặp gồm: đau quặn bụng và đau, đầy hơi, buồn nôn, nôn mửa, khó chịu, các vấn đề hành vi, chán ăn, và từ chối thực phẩm. Táo bón mãn tính có thể làm cho một số trẻ em phát triển bệnh to kết tràng (ruột già kéo dài méo mó), làm cho trẻ đi tiêu rất lớn. Việc đi tiêu lớn có thể dẫn đến nứt hậu môn (các vết rách tại hậu môn), điều này cực kỳ đau đớn. Táo bón mãn tính cũng có thể dẫn đến ỉa đùn, hoặc rò rỉ phân. Ỉa đùn xảy ra khi ruột già được kéo dài đến mức phân lỏng rò rỉ ra xung quanh nhiều hơn, phân hình thành trong ruột kết đi qua hậu môn vào quần lót của trẻ. Nếu con của bạn bị táo bón mãn tính, cơn đau khi đi tiêu có thể làm cho trẻ từ chối đi vào nhà vệ sinh hoặc không chịu đi tiêu. Phụ huynh của những trẻ bị táo bón kinh niên thường mô tả trẻ ăn như là loài nhai cỏ, trẻ ăn một lượng nhỏ thức ăn trong cả ngày thay vì ngồi xuống để ăn một bữa ăn. Khi trẻ ngồi vào bữa ăn, trẻ có xu hướng ăn chỉ là một vài miếng nhỏ và phàn nàn rằng chúng vẫn no.

Nếu bác sĩ của con bạn nghi ngờ trẻ có rối loạn đường tiêu hóa, ông sẽ chuyển trẻ đến đến một bác sĩ nhi khoa chuyên đường tiêu hóa để đánh giá thêm. Bác sĩ tiêu hóa có thể cần phải thực hiện một hoặc nhiều xét nghiệm để giúp xác định các vấn đề tiêu hóa của con bạn, chẳng hạn như chụp X-quang đường tiêu hóa trên, khám dạ dày trống, nội soi hệ tiêu hóa trên, hay khảo sát độ pH.

Việc đưa con bạn đi khám ở một chuyên gia dinh dưỡng cũng rất quan trọng. Chuyên gia này có thể đánh giá xem liệu có những yếu tố của chế độ ăn góp phần vào các vấn đề tiêu hóa của trẻ, chẳng hạn như trẻ ăn thiếu chất lỏng và chất xơ, ảnh hưởng của thuốc, thực phẩm có vấn đề, uống quá nhiều nước quả ép và thiếu hụt dinh dưỡng. (Chuyển tới Bước 6 để có một cái nhìn sâu hơn về vấn đề tiêu hóa ở trẻ mắc chứng tự kỷ phổ.)

Dị ứng, nhạy cảm, và không dung nạp thực phẩm

Nếu con bạn bị dị ứng, nhạy cảm, hoặc không dung nạp thực phẩm, nó có thể khiến trẻ có một số triệu chứng đường ruột, như trào ngược, buồn nôn, nôn mửa, đau bụng, chướng bụng, đầy hơi, phân lỏng, tiêu chảy, và táo bón mạn tính . Dĩ nhiên, các triệu chứng này sẽ làm cho trẻ cảm thấy rất khó chịu, và trẻ sẽ biết rằng ăn uống làm cho trẻ cảm khó chịu. Con bạn có thể thường từ chối thức ăn, dần dà số lượng thức ăn trẻ muốn ăn sẽ bị hạn chế, và có cơn cáu giận và các vấn đề hành vi vào giờ ăn. Bạn hãy chắc chắn để loại trừ dị ứng, nhạy cảm, hoặc không dung nạp thực phẩm như là một yếu tố góp phần vào vấn đề ăn của trẻ. (Bước 7 thảo luận chi tiết cách bạn có thể xác định một thực phẩm có vấn đề và điều trị dinh dưỡng thích hợp.)

Tác dụng phụ của thuốc

Nhiều trẻ tự kỷ và các rối loạn liên quan uống thuốc để điều trị các vấn đề như trầm cảm, ám ảnh cưỡng chế, hung hăng, giận dữ, hiếu động thái quá, và giảm chú ý. Các loại thuốc phổ biến nhất được sử dụng là thuốc chống trầm cảm (Anafranil, Luvox, Prozac, Paxil, Zoloft, Lexapro), thuốc chống loạn thần (Clozaril, Risperdal, Zyprexa), và thuốc kích thích (Ritalin, Adderall, Dexedrine). Những thuốc này có thể gây ra tác dụng phụ đóng góp vào vấn đề cho ăn. Các tác dụng phụ thường gặp bao gồm:

  • đau bụng

  • phân lỏng

  • tiêu chảy

  • táo bón

• đổi khẩu vị

  • chán ăn hoặc thèm ăn

  • giảm hoặc tăng cân

  • buồn nôn

  • nôn mửa

  • khô miệng

Con bạn cũng có thể có rối loạn khác đang được điều trị bằng thuốc, chẳng hạn như là một rối loạn giấc ngủ, động kinh, dị ứng, hoặc các vấn đề tiêu hóa. Nếu con của bạn đang uống một hoặc nhiều loại thuốc, bạn nên để một chuyên gia dinh dưỡng đánh giá tác dụng phụ tiềm tàng và đánh giá xem các loại thuốc này liệu có góp phần gây ra vấn đề ăn của trẻ. Hãy nhớ rằng con bạn không bao giờ nên dừng uống thuốc được kê trước khi thảo luận với bác sĩ của trẻ.

Can thiệp xâm hại trước đây

Một số trẻ em đã được thực hiện thủ thuật xâm hại quanh miệng, chẳng hạn như đặt nội khí quản, phẫu thuật mở khí quản, hoặc ăn qua ống xông từ mũi vào dạ dày, có vấn đề ăn uống liên tục hàng tháng, và thậm chí cả năm, sau khi đã được bỏ ống.

Điều này có thể xảy ra khi trẻ không đủ sức ăn trong một thời gian dài và bỏ lỡ giai đoạn phát triển quan trọng cần thiết để tạo nên nền tảng cho kỹ năng ăn và các hành vi ăn uống bình thường. Điều này cũng có thể xảy ra khi một đứa trẻ bị tổn thương bởi một thủ thuật xâm hại và gia tăng nỗi sợ hãi tới những thứ đặt vào miệng của mình, bao gồm cả thực phẩm,.

Các vấn đề nha khoa

Các vấn đề về răng như sâu răng, nướu răng đau hoặc sưng lên, và lở loét miệng có thể đóng góp vào vấn đề ăn của trẻ. Con bạn có thể giới hạn chế độ ăn của mình với thức ăn mềm mại, êm dịu và từ chối thức ăn giòn, nhiều gia vị, hay thức ăn nóng.

Hãy để nha sĩ của trẻ loại bỏ các vấn đề về răng, và chắc chắn con của bạn sẽ đến khám và làm sạch răng thường xuyên.

Các vấn đề dinh dưỡng

Các vấn đề dinh dưỡng rất phổ biến nhưng thường bị bỏ qua, yếu tố này đóng góp vào vấn đề ăn của trẻ. Nhiều lúc, những vấn đề này có thể được sửa chữa tương đối dễ dàng. Ví dụ, nếu con bạn uống nước trái cây quá nhiều, nó có thể lấp đầy dạ dày của mình và làm cho trẻ cảm thấy no vào bữa ăn, ngăn ngừa trẻ ăn thức ăn đặc. Trẻ em chỉ nên uống 4-6 ounce nước trái cây mỗi ngày, nhưng nhiều trẻ em uống nhiều hơn thế. Tôi biết nhiều trẻ uống nước trái cây trong suốt cả ngày và uống nhiều tới 32-48 ounce mỗi ngày. Nếu con bạn đang uống quá nhiều nước trái cây, bạn nên dần dần làm giảm lượng uống để không quá một ly mỗi ngày. Bạn có thể thấy rằng điều này không chỉ cải thiện sự thèm ăn của trẻ mà còn cải thiện việc trẻ đi tiêu phân lỏng.

Thiếu hụt chất dinh dưỡng

Bạn có thể nhớ từ Bước 3 rằng một triệu chứng phổ biến của sự thiếu hụt các vitamin và khoáng chất là ăn không ngon. Điều này đặc biệt đúng với sự thiếu hụt kẽm. Sự thiếu hụt các vitamin và khoáng chất khác có thể có các triệu chứng toàn thể, như cáu kỉnh, tâm trạng khó chịu và thay đổi hành vi, giảm chú ý, và thờ ơ, điều này có thể cản trở khả năng của trẻ ngồi vào bàn và ăn một bữa ăn cân bằng. Đó là một vòng luẩn quẩn: Một chế độ ăn nghèo dinh dưỡng gây ra thiếu hụt dinh dưỡng, do đó dẫn đến chán ăn, lại gây ra từ chối thức ăn và các vấn đề hành vi vào giờ ăn. Chuyển sang Bước 3 để làm mới lại việc cải thiện chế độ ăn của con bạn với một chất bổ sung vitamin tổng hợp và khoáng chất hàng ngày. Một chuyên gia dinh dưỡng có thể đánh giá chế độ ăn của trẻ để xác định sự thiếu hụt vitamin và và khoáng chất cụ thể và đề nghị các chất bổ sung phù hợp.

Rối loạn vận động bằng miệng

Con bạn có thể có vấn đề kỹ năng vận động bằng miệng, chẳng hạn như khó hút, cắn, nhai, nuốt, hoặc phối hợp chuyển động của lưỡi, làm cản trở khả năng ăn và xử lý thức ăn có kết cấu và độ chắc nhất định của trẻ. Một chuyên gia âm ngữ trị liệu (SLP) có thể đánh giá chức năng vận động bằng miệng của trẻ, xác định độ chậm và các vấn đề, và sau đó hướng dẫn trẻ thông qua các hoạt động điều trị sẽ nâng cao kỹ năng ăn của trẻ. Các SLP có thể yêu cầu con bạn qua một quy trình X-quang được gọi là nghiên cứu nuốt bằng video huỳnh quang (còn được gọi là nghiên cứu nuốt chất bổ sung bari) để xác định liệu trẻ có thể nuốt một cách an toàn mà không hút thức ăn hoặc chất lỏng vào phổi của trẻ. Việc con bạn được một SLP đánh giá trước khi bắt đầu chương trình điều trị ăn là rất quan trọng. Điều này phục vụ hai mục đích: Bạn sẽ có thể loại trừ hoặc xác định và xử lý mọi vấn đề vận động bằng miệng, và bạn cũng sẽ làm giảm nguy cơ hút thức ăn vào phổi và nghẹt thở của trẻ.

Rối loạn chức năng Tích hợp cảm giác

Một trong những nguyên nhân đóng góp hàng đầu cho các vấn đề ăn của trẻ tự kỷ là rối loạn chức năng tích hợp cảm giác, còn được biết đến như rối loạn xử lý cảm giác. Trẻ em mắc chứng rối loạn chức năng tích hợp cảm giác cảm thấy sự trì trệ trong tiếp nhận và sắp xếp thông tin cảm giác trong não. Điều này làm trẻ gặp khó khăn đáp ứng một cách thích hợp thông tin cảm giác từ môi trường của trẻ. Rối loạn chức năng tích hợp cảm giác ảnh hưởng đến trẻ em ở mọi khía cạnh của cuộc sống của chúng, bao gồm cả ăn uống. Ăn là một hành vi phức tạp yêu cầu tất cả năm giác quan của chúng ta: thị giác, xúc giác (sờ), khứu giác, vị giác, và thính giác (nghe). Con của bạn phải có khả năng đồng thời tích hợp tất cả năm giác quan của mình trong quá trình ăn uống. Nếu trẻ mắc chứng rối loạn chức năng tích hợp cảm giác, trẻ có thể loay hoay với việc sờ thức ăn mà quên ăn. Trẻ có thể là quá nhạy cảm với kết cấu, mùi, và nhiệt độ của thức ăn và trở nên dễ bị quá tải trong giờ ăn, khiến trẻ giận dữ và từ chối thức ăn. Con bạn cũng có thể phản ứng thái quá với tiếng ồn và không thể ăn tại bữa ăn khi các thành viên gia đình đang nói chuyện ở bàn ăn. Ngược lại, con bạn có thể giảm cảm giác và không đủ nhạy cảm với thông tin từ các giác quan. Điều này có thể sẽ nhắc trẻ tìm ra sự kích thích liên tục hoặc các trải nghiệm giác quan mạnh hơn. Trẻ giảm cảm giác thường ngậm miệng đầy thức ăn, trữ thức ăn trong các bên má và nuốt thức ăn sau hoặc nhổ nó ra.

Đây là một số câu phản ứng trong giờ ăn phổ biến mà bạn có thể đã nhìn thấy từ con của bạn nếu trẻ có các vấn đề về giác quan:

Thị giác. Con bạn có thể thích các loại thực phẩm có một màu nhất định và loại bỏ các loại thực phẩm có các màu khác. Trẻ có thể giận dữ nếu thức ăn chạm vào nhau trên đĩa. Phần ăn cho trẻ quá lớn có thể lấn át trực quan con của bạn và trẻ từ chối ăn mọi thứ.

Xúc giác. Nếu con của bạn quá nhạy cảm, trẻ có thể không muốn chạm vào thức ăn bằng tay của mình. (Tìm hiểu các loại thức ăn bằng tay của trẻ là một bước quan trọng để trở thành quen thuộc với một món ăn mới, đặt nó trong miệng của mình, và tập để ăn nó.) Trẻ có thể từ chối loại thức ăn mới, và bịt miệng, chặn cổ, hoặc nôn, những điều này củng cố nỗi sợ hãi các loại thực phẩm nhất định của trẻ.

Khứu giác. Nếu con của bạn quá nhạy cảm với mùi, trẻ có thể trở nên kén chọn và cuối cùng bị ngợp hoàn toàn bởi các mùi chuẩn bị thức ăn và nấu ăn trước giờ ăn, ngay cả khi bắt đầu nấu ăn. Trẻ có thể bịt miệng hoặc nôn mửa khi thực phẩm được mang tới vào giờ ăn.

Vị giác. Hương vị mạnh có thể khởi đầu các phản xạ nôn ọe ở trẻ em quá mẫn vị giác. Con bạn có thể có sở thích hương vị rất mạnh mẽ và thích thức ăn nhạt nhẽo hay hương vị cụ thể.

Thính giác. Đối với trẻ em quá nhạy cảm với âm thanh, ăn thức ăn tự nó có thể tạo ra âm thanh làm cho trẻ bị ngợp. Con bạn có thể thích thức ăn mềm và các chất lỏng để tránh những âm thanh tạo ra bởi các thực phẩm cứng, giòn. Mọi người nói chuyện ở bàn ăn, âm thanh xung quanh, âm thanh trong truyền hình, và các âm thanh khác trong suốt bữa ăn có thể phân tâm con bạn và trẻ có thể không ăn.

Nếu con của bạn là người giảm cảm giác với thông tin đầu vào từ các giác quan, trẻ có vẻ không biết gì trong thời gian bữa ăn, ngay cả trong môi trường ồn ào. Trẻ có thể có vấn đề khi phân biệt giữa các vị, các kết cấu, nhiệt độ, và mùi khác nhau của thức ăn. Trẻ cũng có thể có vấn đề xác định khi nào nó no, có thể dẫn đến vấn đề kiểm soát phần ăn.

Một chuyên gia liệu pháp tâm vận động (OT) có thể đánh giá khả năng của trẻ xử lý thông tin giác quan, đánh giá nếu trẻ có một rối loạn tích hợp cảm giác, và xác định cách nó tác động tới khả năng ăn của trẻ. OT đóng vai trò quan trọng trong việc phát triển một chương trình điều trị cho ăn, cung cấp trị liệu, và cải thiện ngưỡng chịu đựng của con bạn với cảm giác đầu vào.

Các yếu tố môi trường

Bối cảnh giờ ăn của con bạn đóng một vai trò quan trọng tới khả năng ăn của trẻ.

Những thứ làm sao lãng. Trong giờ ăn những thứ này có thể quá kích thích của con của bạn, trẻ có thể quá tải cảm giác, mất tập trung, và chán ăn. Bạn hãy chắc chắn để hạn chế tối thiểu những gì làm con mất tập trung bằng cách hạn chế tiếng ồn và tắt ti vi.

Ăn vặt. Nếu con bạn ăn uống cả ngày và không bao giờ ngồi xuống ăn một bữa ăn thực sự, trẻ sẽ đánh mất nhịp sinh học trong người về cảm giác đói và no. Trẻ sẽ không phát triển các dấu hiệu đói bình thường và sẽ không muốn ngồi xuống và ăn một bữa ăn hay chỉ là bữa ăn nhẹ lành mạnh.

Thiếu sự đều đặn. Trẻ em nên có một lịch ăn hàng ngày bao gồm ba bữa ăn và 2-3 bữa ăn nhẹ. Nếu không, trẻ không thể có được nếp sinh hoạt lành mạnh là muốn được ăn các bữa ăn và bữa ăn nhẹ. Hãy cho trẻ ăn tại một nơi nhất định, nơi trẻ muốn ngồi, ngồi vào ghế bên cạnh bàn ăn. Nếu ta ăn theo một lịch và trình tự nhất quán, trẻ sẽ cải thiện cảm giác thèm ăn và ăn tốt hơn.

Bữa ăn năng động. Tương tác của bạn với con tại bữa ăn cũng có thể giữ vai trò trong vấn đề ăn của trẻ. Ví dụ, cố ép buộc, đánh lừa, hoặc mua chuộc trẻ để ăn một món ăn sẽ dẫn đến việc giằng co giữa bạn và trẻ và sẽ chỉ làm trầm trọng thêm vấn đề của trẻ.

Môi trường vật chất không phù hợp. Ta cần xem xét chỗ con bạn ngồi, ghế của trẻ, tư thế của trẻ trong giờ ăn, và các dụng cụ trẻ sử dụng, để đảm bảo chúng đáp ứng nhu cầu của trẻ. Ví dụ, đồ dùng của con bạn có thể không thích hợp với lứa tuổi.

Hoặc trẻ có thể cần một chiếc ghế hỗ trợ nhiều hơn để ăn dễ dàng.

Tôi khuyên bạn nên yêu cầu chuyên gia trị liệu và / hoặc chuyên gia trị liệu hành vi của con bạn đến nhà bạn và quan sát một bữa ăn. Đây là cách tốt nhất để xác định những yếu tố môi trường cần phải giải quyết và đưa ra các chiến lược để giải quyết và kết hợp cùng cùng với các liệu pháp ăn cho trẻ.

Các vấn đề hành vi

Hành vi của con bạn đối với thức ăn và bữa ăn là miếng ghép cuối cùng trong bài toán đố về vấn đề ăn của trẻ. Việc chú ý đến hành vi tiêu cực vào giờ ăn của trẻ rất quan trọng bởi vì trẻ đang cố gắng nói với bạn điều gì đó. Nếu bạn học được cách hiểu hành vi của trẻ, bạn sẽ có thể tìm ra điều gì trong giờ ăn làm trẻ bực mình. Các hành vi tiêu cực phổ biến trong giờ ăn bao gồm:

  • từ chối đến bàn ăn

  • không ngồi yên trên ghế và liên tục rời khỏi bàn

  • không chịu ăn

  • ném thức ăn

  • khóc khi thức ăn được mang ra

  • ăn vạ

  • bịt miệng và / hoặc ói mửa

  • khạc nhổ thức ăn ra

  • gây nhiễu cho những người khác đang ăn

Như bạn đã biết, nhiều trong số những hành vi này có thể được gây ra bởi các điều kiện y tế, các vấn đề dinh dưỡng, rối loạn vận động bằng miệng, rối loạn chức năng tích hợp cảm giác, và các yếu tố môi trường. Một khi tất cả các vấn đề tôi đã thảo luận trong chương này được loại trừ hoặc xác định và giải quyết trong chương trình điều trị của con bạn, bạn có thể thấy rằng hành vi của trẻ tại bữa ăn cải thiện đáng kể. Tuy nhiên, những phản ứng tiêu cực này có thể vẫn cố thủ trong giờ ăn của con bạn thường xuyên và trẻ vẫn tiếp tục các hành vi này ngay cả sau khi các vấn đề gốc đã được giải quyết. Tôi kiên quyết khuyến cáo bạn để một chuyên gia về hành vi đánh giá cho con bạn. Chuyên gia về hành vi này sẽ tiến hành đánh giá chức năng hành vi, để giúp xác định những gì gây ra hành vi cụ thể vào giờ ăn, và phát triển chiến lược cho bạn để xử lý hành vi của con bạn. Ông cũng có thể tư vấn cho các chuyên gia trị liệu khác trong nhóm cho ăn của con bạn về cách tốt nhất xử lý các vấn đề hành vi của trẻ và cái nhìn sâu sắc về kế hoạch can thiệp cung cấp thức ăn của trẻ.

Câu chuyện của Tyler

Tyler được chẩn đoán mắc Rối loạn phát triển lan tỏa không được quy định khác (PDD- NOS) khi được 27 tháng tuổi. Cậu cũng là một trẻ sinh đôi đã được đẻ non sớm hai tháng. Bố mẹ cậu nói với tôi là cậu đã không chịu nói, tránh tiếp xúc với người lạ, bị “khủng hoảng ” nghiêm trọng, và thường quay vòng tròn. Cậu đã được tiếp nhận điều trị nói một tuần một lần thông qua một chương trình can thiệp sớm và đã có một Chương trình dịch vụ gia đình riêng lẻ (IFSP) tại chỗ.

Cha mẹ của Tyler đã mô tả cậu như một đứa trẻ rất kén ăn. Trong thực tế, Tyler có vấn đề về ăn nghiêm trọng. Cậu chỉ ăn Thực phẩm cho bé Giai đoạn 2 (khoai lang, lê, thịt gà / rau), sữa đậu nành vị sô cô la, nước, và khoai tây chiên GFCF, và chưa bao giờ chuyển sang bàn ăn bình thường. Cậu đã từng cố gắng để ăn gà xé nhưng lại nhè ra sau khi nhai. Tyler đã không tỏ ra đói, không chịu thử món ăn mới, từ chối các loại thức ăn trẻ em cậu đã từng ăn, và chống lại việc đến bàn ăn trong bữa ăn. Mặt khác, người anh em sinh đôi của Tyler đã chuyển sang các loại thức ăn bình thường mà không có vấn đề gì và đã ăn nhiều loại thực phẩm. Nhằm nỗ lực bắt Tyler ăn, cậu được phép “gặm” thức ăn và uống từng ngụm sữa đậu nành có vị sô cô la từ một tách nhỏ suốt cả ngày. Mẹ của cậu nói rằng cách duy nhất để cho Tyler ăn là đặt cậu ngồi trước ti vi và làm cậu sao lãng trong giờ ăn. Cha mẹ cậu đều rất thất vọng và chỉ đơn giản là không biết làm gì khác. Tyler chưa nhận được bất cứ loại trị liệu nào giải quyết vấn đề ăn của cậu.

Để bắt đầu, tôi đã gửi một lá thư cho bác sĩ của Tyler giải thích rằng tôi nghi ngờ Tyler không phải là một đứa trẻ kén ăn, mà là cậu đã có một vấn đề ăn uống nghiêm trọng mà cần được đánh giá và cần được trị liệu việc ăn bởi một đội cho ăn gồm các chuyên gia về các lĩnh vực khác nhau. Sau đó Tyler đã được giới thiệu đến một bác sĩ tiêu hóa nhi khoa để loại trừ mọi điều kiện y tế có thể gây ra vấn đề ăn của cậu, đặc biệt là lúc còn là trẻ sơ sinh, cậu đã có tiền sử bị trào ngược, nôn vọt, và buộc phải dùng sữa bột công thức có thành phần chính là axit amin dành cho trẻ sơ sinh. Tyler cũng được các chuyên gia trị tâm vận động đánh giá theo chương trình can thiệp sớm để xác định liệu các quá trình tích hợp cảm giác của cậu có ảnh hưởng đến việc cho cậu ăn không.

Chuyên gia âm ngữ trị liệu của cậu làm thêm đánh giá ngôn ngữ để đánh giá các kỹ năng vận động bằng miệng và các kỹ năng nuốt của cậu liên quan đến việc ăn. Tôi cũng đề nghị giới thiệu cậu đến một chuyên gia hành vi, người có thể đánh giá hành vi của Tyler và sự tương tác với cha mẹ của cậu trong giờ ăn.

Làm theo đề nghị của tôi, mẹ của Tyler yêu cầu một cuộc họp IFSP, tại đó bà ta yêu cầu liệu pháp ăn được thêm vào trong IFSP của Tyler. Người ta đã định rõ là chuyên gia âm ngữ trị liệu sẽ có hai phiên điều trị ăn một tuần. Chuyên gia âm ngữ trị liệu muốn làm việc này, nhưng cô không cảm thấy đã được đào tạo đầy đủ trong lĩnh vực điều trị ăn. Sau khi đàm phán bổ sung, chương trình can thiệp trước đó đã đồng ý gửi chuyên gia âm ngữ trị

liệu tới một hội thảo hai ngày của Tiến sĩ Toomey để tìm hiểu các phương pháp cho ăn Cảm giác miệng tuần tự SOS. Chuyên gia này trở về từ khóa đào tạo cực kỳ toàn diện, chuẩn bị và hào hứng để bắt đầu với Tyler. Toàn bộ đội cho trẻ ăn – gồm có cha mẹ của Tyler, chuyên gia âm ngữ trị liệu, chuyên gia trị liệu nghề nghiệp, chuyên gia về hành vi, và chuyên gia dinh dưỡng – cùng với nhau, đã phát triển một kế hoạch can thiệp cho ăn và viết ra những kết quả của việc cho ăn và mục tiêu đã có trong IFSP của Tyler. Tyler bắt đầu khóa trị liệu ăn hai lần một tuần và chỉ trong vòng tám tuần, đã có những cải thiện đáng kể. Tyler chấp nhận sáu loại thực phẩm rắn: bánh quy GFCF, bánh quy giòn, và bánh mì, bánh gạo, bơ đậu phộng, và thịt xông khói. Sau vài tuần nữa, chế độ ăn của cậu mở rộng hơn nữa bao gồm rau, quả, và thịt. Với đội cho ăn làm việc cùng nhau, Tyler hoàn thành mục tiêu của việc ăn một bữa ăn phù hợp với lứa tuổi, ngồi trên ghế cạnh bàn, và sử dụng các dụng cụ thích hợp với lứa tuổi để tự ăn.

Mẹ của Tyler đã làm xuất sắc việc tập hợp một đội giúp trẻ ăn với sự hợp tác của chương trình can thiệp sớm. Mẹ cậu đã đấu tranh mạnh mẽ và thành công vì con và nhận được các dịch vụ vốn không thường có trong những chương đó. Mẹ của Tyler nói với tôi rằng đó là một nhiệm vụ rất khó khăn phải hoàn thành và nhiều lần rất bực bội, nhưng cô đã quyết không bỏ cuộc. Cô nói: “Mỗi phút đều rất giá trị khi chồng tôi và tôi có thể ngồi vào bàn ăn tối và thưởng thức một bữa ăn bình thường với cả hai con trai của chúng tôi.”

CHƯƠNG TRÌNH ĐIỀU TRỊ ĂN ĐỘC LẬP

Có rất ít nghiên cứu có sẵn về cách điều trị hiệu quả để điều trị các vấn đề ăn ở trẻ tự kỷ, và thậm chí còn ít thông tin hơn về điều trị cho trẻ lớn hơn. Tuy nhiên, có nhiều chương trình trị liệu cho ăn từng bước một đã khá thành công với trẻ mắc chứng tự kỷ. Cheri Fraker, CCC-SLP, đã tạo ra một chương trình gọi là chuỗi thực phẩm, dựa trên ý tưởng rằng có những lý do cụ thể tại sao con của bạn sẽ chỉ ăn các loại thực phẩm nhất định. Con bạn có thể thấy những thực phẩm này chấp nhận được vì màu sắc, cấu trúc, hương vị, hoặc ngay cả hình thức bề ngoài của chúng. Chuỗi thực phẩm xác định lý do tại sao con của bạn chấp nhận loại thực phẩm nhất định, và sau đó cho thấy bạn làm thế nào để mở rộng thức ăn trẻ chịu ăn bằng cách giới thiệu các loại thực phẩm mới có tính chất tương tự như những thứ trẻ đang ăn. Sau khi con bạn đã mở rộng chế độ ăn của mình bằng phương pháp này, các loại thực phẩm mới với các tính chất hơi khác nhau được giới thiệu. Bạn có thể tìm thấy mô tả toàn bộ của phương pháp này trong cuốn sách Chuỗi thực phẩm: Kế hoạch 6-bước đã được chứng minh để chấm dứt bệnh kén ăn, Giải quyết các vấn đề cho bé ăn, và Mở rộng chế độ ăn cho con bạn, bởi Cheri Fraker, Laura Walbert, Sibyl Cox, và Mark Fishbein.

Một chương trình trị liệu cho ăn khác đã chứng minh được hiệu quả là Phương pháp điều hòa cảm giác của miệng theo trình tự (phương pháp SOS), được phát triển bởi nhà tâm lý nhi khoa Tiến sĩ Kay Toomey. Phương pháp SOS là một chương trình ba mươi hai bước được thiết kế để giúp con của bạn chấp thuận, tương tác, ngửi, sờ, nếm, và ăn thức ăn mới. Tiến sĩ Toomey mở các khóa học nâng cao để đào tạo bác sĩ trị liệu bằng phương pháp SOS ở Denver, Colorado.

Nếu bạn đang xem xét thử một trong những phương pháp điều trị, đầu tiên hãy thảo luận với nhóm chuyên gia về chế độ ăn của con bạn.

TÌM MỘT NHÓM CHUYÊN GIA GIÚP CON ĂN

Nhiều bệnh viện, cơ sở y tế, và phòng khám tư nhân ở các thành phố lớn có các nhóm giúp trẻ ăn. Tuy nhiên, nếu bạn không sống trong hoặc gần một thành phố lớn, đây có thể không phải là một lựa chọn tốt cho bạn. Trị liệu ăn rất chuyên sâu và có thể kéo dài nhiều tháng, và sẽ là không thực tế nếu bạn lái xe qua lại cả quãng đường dài để tham gia các khóa trị liệu cho ăn trong một thời gian dài. Nếu bạn sống ở một thị trấn nhỏ hoặc một khu vực nông thôn, rất có thể là bạn sẽ không tìm thấy một nhóm giúp trẻ ăn sẵn có trong cộng đồng. Điều này có nghĩa là bạn sẽ phải sắp đặt một đội của riêng bạn. Trước khi bạn hoảng sợ, tôi đảm bảo với bạn rằng sắp đặt một nhóm giúp trẻ ăn cho con của bạn không khó như bạn nghĩ. Các bước sau đây sẽ giúp bạn bắt đầu:

  1. Bắt đầu bằng cách xem xét các chuyên gia trị liệu đã điều trị tự kỷ cho con bạn. Ai trong số họ có kinh nghiệm với vấn đề cho trẻ ăn? Nếu có, hãy nói chuyện với họ về việc tham gia nhóm giúp con bạn ăn.

  2. Hãy hỏi bác sĩ của con bạn để giới thiệu đến một chuyên gia âm ngữ trị liệu, chuyên gia trị liệu tâm vận động, chuyên gia dinh dưỡng, và chuyên gia về hành vi.

  3. Thiết lập thời gian để nói chuyện với từng người. Bạn muốn tìm hiểu một chút về họ, vì để cho bạn và con bạn cảm thấy thoải mái với mọi người trong nhóm cho ăn là quan trọng, và bạn cũng nên tìm hiểu xem họ có kinh nghiệm với chứng tự kỷ và vấn đề cho ăn không.

  4. Một khi bạn đã lựa chọn được các thành viên của nhóm giúp con bạn ăn, hãy lên lịch một cuộc hẹn với từng chuyên gia để có một đánh giá toàn diện.

  5. Yêu cầu nhóm phát triển một kế hoạch can thiệp cho bé ăn cho con mình.

Sắp đặt các thành viên của nhóm cùng nhau sẽ phải làm một số việc, nhưng đó là cách duy nhất bạn có thể giải quyết vấn đề cho ăn của trẻ và mở rộng chế độ ăn của trẻ. Cuối cùng, tôi biết bạn sẽ thấy rằng nỗ lực này cũng đáng giá.

CHIẾN LƯỢC TẠI NHÀ ĐỂ CẢI THIỆN VẤN ĐỀ CHO ĂN CỦA CON BẠN

Sẽ phải mất thời gian để tìm và tập hợp một nhóm giúp con ăn, để người ta đánh giá con bạn, phát triển một kế hoạch can thiệp ăn, và bắt đầu các khóa trị liệu ăn. Trong lúc đó, đây là một số chiến lược rất cơ bản bạn có thể sử dụng để cải thiện vấn đề cho ăn của con bạn.

Sử dụng phần thưởng tích cực. Khen ngợi con bạn khi trẻ làm điều gì đó phù hợp vào giờ ăn, và bạn hãy cố bỏ qua các hành vi tiêu cực của trẻ. Hãy làm tương tự với anh chị em ruột của trẻ để giúp củng cố điều bạn muốn khen thưởng. Hãy làm cho giờ ăn có không khí tích cực, dễ chịu, và vui vẻ.

Lấy người khác làm mẫu. Ngay cả khi trẻ không chịu ăn, yêu cầu trẻ ngồi vào bàn ăn cùng với các thành viên khác của gia đình vào giờ ăn. Bạn và anh chị em ruột của trẻ nên làm gương cho trẻ những hành vi xã hội và ứng xử tốt trong giờ ăn và tránh đưa ra những nhận xét và bộ mặt tiêu cực tại bữa ăn. Con bạn không nên là tâm điểm của bữa ăn này.

Hạn chế cho trẻ uống nước trái cây. Không cho trẻ uống nhiều hơn một ly nước trái cây mỗi ngày.

Đừng để cho trẻ nhấm nháp. Con bạn không nên nhấm nháp một lượng nhỏ thức ăn suốt cả ngày. Hãy cho trẻ ăn ba bữa ăn và 2-3 bữa ăn nhẹ mỗi ngày. Cho trẻ uống nước giữa các bữa ăn và bữa ăn nhẹ.

Theo sát một lịch trình. Bữa ăn và ăn nhẹ của con bạn nên cách nhau khoảng hai giở rưỡi đến ba giờ và cho trẻ ăn tại cùng một khoảng thời gian và ở cùng một địa điểm trong nhà của bạn hàng ngày. Trẻ cần phải biết rằng có một nếp ăn uống hàng ngày nhất quán cho các bữa ăn và bữa ăn nhẹ. Các bữa ăn nên được giới hạn không quá ba mươi phút và bữa ăn nhẹ mười lăm phút.

Hạn chế những gì làm trẻ sao lãng trong giờ ăn Tắt tivi trong bữa ăn, và giảm mức độ tiếng ồn xung quanh xuống để tránh kích thích thính giác của trẻ quá ngưỡng.

Cho trẻ ăn thức ăn quản lý được. Đưa ra các thức ăn trên đĩa của con bạn nhỏ, dễ dàng cắn nhai. Mỗi lần không nên có nhiều hơn ba loại thức ăn khác nhau trên đĩa của trẻ. Cho con của bạn phần ăn ít hơn bình thường để tránh làm trẻ sợ khi nhìn thấy.

Để con bạn tham gia làm cùng. Cho con bạn lên kế hoạch một phần của thực đơn, mua sắm đồ ăn, chuẩn bị thức ăn, và dọn bàn cho bữa ăn. Trẻ sẽ có thể dễ dàng ăn thức ăn mà trẻ đã thấy nó trước giờ ăn hơn.

Sử dụng ngôn ngữ giờ ăn thích hợp. Đừng hỏi con bạn một câu hỏi hoặc ra lệnh mà trẻ có thể đáp lại với từ “không.” Điều này sẽ dẫn đến một cuộc đấu tranh quyền lực giữa bạn và trẻ. Hãy tránh các câu hỏi “con làm được không?” và ra lệnh “không được”. Thay vào đó, nói chuyện với trẻ bằng các câu tích cực, chẳng hạn như “con có thể” và “làm đi.” Dưới đây là một số ví dụ:

Thay vì nói “Suzie, con có thể cắn một miếng đậu Hà Lan cho Mẹ không?” hãy nói, “Suzie ăn đậu Hà Lan bằng thìa của Suzie đi.”

Thay vì nói “Suzie, con vui lòng uống một ít sữa cho Bố nhé?” hãy nói, “Suzie uống từng ngụm sữa từ cốc của Suzie đi.”

Thay vì nói “Không được ném cốc của con!” hãy nói, “Cốc là để uống. Cốc của con đến đây để con uống một ngụm đấy.”

Thay vì nói “Đừng cho quá nhiều bánh vào miệng con một lúc! Con sẽ bị nghẹt thở!” hãy nói, “Johnnie chỉ nhai một cái bánh một lần thôi nhé.”

Tránh làm trẻ phát ngán thực phẩm. Nếu con bạn ăn một loại thức ăn, cùng một cách, hàng ngày, trẻ sẽ dần dần ” phát ngán ” và loại bỏ các thức ăn khỏi chế độ ăn của mình. Khi một đứa trẻ mắc chứng tự kỷ với một vấn đề ăn uống loại bỏ một thức ăn ưa thích, trẻ thường không chấp nhận nó một lần nữa sau này. Nếu con bạn tiếp tục mệt mỏi với các loại thực phẩm ưa thích của mình, trẻ sẽ chỉ còn lại rất ít loại thức ăn trong chế độ ăn của mình. Để tránh việc làm trẻ phát ngán, hãy cho trẻ ăn một thực phẩm cụ thể không quá một ngày; và nếu con của bạn có một danh mục thực phẩm rất hạn chế, và bạn không có lựa chọn nào khác ngoài việc đưa ra một thực phẩm cụ thể hàng ngày, bạn hãy thay đổi một chi tiết về màu sắc, hình dạng, cấu trúc, hoặc mùi vị của thức ăn. Sự thay đổi phải rất ít, trẻ có thể phát hiện khác biệt nhưng không đủ để khiến trẻ từ chối thực phẩm. Sự khác biệt này dù là rất ít, cũng đủ để phòng trẻ bị phát ngán thực phẩm. Dưới đây là một ví dụ:

Suzie ăn một cái bánh mỗi ngày, nhưng chế độ ăn của cháu được giới hạn trong ba loại thức ăn, do đó mẹ cháu vừa phải cho cháu ăn chúng hàng ngày và vừa phải làm sao để cháu không phát ngán những thứ đó.

Thứ hai: Mẹ nên làm bánh như bình thường.

Thứ ba: Mẹ nên thay đổi hình dạng, ví dụ, làm cho nó hình chữ nhật thay vì

tròn xoe.

Mẹ nên thay đổi khẩu vị, ví dụ, thêm hai quả trứng vào bột thay vì một.

Thứ tư:

Thứ năm:

Thứ sáu: bột.

Thứ bảy :

Mẹ nên thay đổi kết cấu; ví dụ, thêm một lượng rất nhỏ bột sợi vào bột.

Mẹ nên thay đổi màu sắc, ví dụ, thêm một lượng nhỏ trái cây vào

Mẹ nên thay đổi hình dạng của bơ vào bánh.

Chủ nhật: Mẹ nên thay đổi màu sắc của xi-rô; ví dụ, làm cho nó tối hơn hoặc

sáng hơn.

Những chiến lược cơ bản này sẽ giúp bạn bắt đầu cải thiện hành vi ăn uống của trẻ và hy vọng ngăn chặn chúng trở nên tệ hơn trong khi bạn chờ khóa trị liệu ăn cho con bắt đầu.

DỰ ÁN NO. HÃY XÁC ĐỊNH LIỆU CON BẠN LÀ TRẺ KÉN ĂN HAY TRẺ CÓ VẤN ĐỀ ĂN UỐNG

  1. Hãy tham khảo danh sách các đặc tính của trẻ kén ăn và trẻ có vấn đề ăn uống trên các trang 112-116. Nếu con của bạn thể hiện các đặc tính của trẻ kén ăn, hãy gặp chuyên gia dinh dưỡng để có các chiến lược chọn cách cho ăn.
  2. Nếu con của bạn thể hiện các đặc tính của trẻ có vấn đề về ăn uống, đưa trẻ đến bác sĩ của mình để khám tổng thể và yêu cầu ông ta giới thiệu bạn tới một đội cho trẻ ăn.
  3. Nếu bác sĩ của con bạn không thể giới thiệu bạn đến một đội cho trẻ ăn, tự sắp đặt một đội riêng của mình bằng cách tư vấn với bác sĩ trị liệu hiện tại của con bạn và / hoặc nhận những người được giới thiệu từ bác sĩ của con bạn (xem trang 74 cho lời khuyên về việc đưa vào cùng nhau một đội cho trẻ ăn của riêng bạn).

  4. Bắt đầu thực hiện các chiến lược cho ăn tại nhà để giúp cải thiện việc cho con bạn ăn.

Tôi hy vọng là sau khi đọc xong chương này bạn sẽ hiểu rằng việc xác định và giải quyết vấn đề ăn uống của con bạn là rất quan trọng. Bạn không thể dùng phương pháp “chờ đợi ” và hy vọng vấn đề ăn uống của con bạn tự cải thiện. Nó sẽ không

tự cải thiện được. Trong thực tế, nó sẽ chỉ xấu đi theo thời gian. Các bạn có hành động càng sớm, thì càng tốt. Việc nhận ra rằng bạn không thể tự giải quyết vấn đề ăn uống của con bạn cũng quan trọng. Vấn đề ăn uống là rất phức tạp, và con của bạn phải được chữa trị bởi một nhóm các chuyên gia. Sự thật là Bước 5 tốn nhiều thời gian, và nó sẽ mất vài tuần hoặc thậm chí cả nhiều tháng để đạt được. Nhưng được thấy con ăn nhiều loại thức ăn hơn, và nhìn thấy trẻ ăn nhiều loại thực phẩm lành mạnh, có thể là lần đầu tiên, sẽ là một phần thưởng tuyệt vời dành cho tất cả, thời gian, nỗ lực, và công sức của bạn.


Dạy Trẻ Tự Kỷ Tại Nhà gửi tới phụ huynh cũng như  các thầy cô giáo cuốn sách Ăn uống với người mắc chứng tự kỷ
Cuốn sách Ăn uống với người mắc chứng tự kỷ sẽ chỉ cho bạn cách để làm giảm bớt cho con bạn khỏi những gánh nặng về dinh dưỡng. Bạn sẽ thấy rằng mỗi vấn đề dinh dưỡng của con bạn sẽ được xử lý và giải quyết, sức khỏe và hành vi của trẻ sẽ cải thiện.
Nguồn:
Người dịch: Cảm ơn CLB Gia đình trẻ Tự kỷ Hà Nội đã dịch và chia sẻ cuốn sách này tới cộng đồng
Tổ chức đã post cuốn sách này: sachtuky.com

Bình luận

bình luận

Ăn uống với người mắc chứng tự kỷ Phần 6
Đánh giá bài viết

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*