Ăn uống với người mắc chứng tự kỷ Phần 8



Dạy Trẻ Tự Kỷ Tại Nhà gửi tới phụ huynh cũng như  các thầy cô giáo cuốn sách Ăn uống với người mắc chứng tự kỷ
Cuốn sách Ăn uống với người mắc chứng tự kỷ sẽ chỉ cho bạn cách để làm giảm bớt cho con bạn khỏi những gánh nặng về dinh dưỡng. Bạn sẽ thấy rằng mỗi vấn đề dinh dưỡng của con bạn sẽ được xử lý và giải quyết, sức khỏe và hành vi của trẻ sẽ cải thiện.
Nguồn:
Người dịch: Cảm ơn CLB Gia đình trẻ Tự kỷ Hà Nội đã dịch và chia sẻ cuốn sách này tới cộng đồng
Tổ chức đã post cuốn sách này: sachtuky.com
——————————–

Ăn uống với người mắc chứng tự kỷ Phần 8: Chương 1: Kế hoạch – Bước 7

Xác định và điều trị dị ứng thực phẩm

Dị ứng thực phẩm đang trở thành một mối quan ngại nghiêm trọng đối với trẻ em Mỹ. Ước tính 6-8 phần trăm trẻ em dưới ba tuổi bị dị ứng thức ăn, và số lượng này tiếp tục tăng. Cũng có nhiều bằng chứng cho thấy có sự gia tăng của bệnh dị ứng thực phẩm ở trẻ tự kỷ và các rối loạn liên quan như ADHD so với trẻ em nói chung. Trẻ tự kỷ có thể dễ bị dị ứng thức ăn vì những bất thường trong hệ tiêu hóa và / hoặc hệ thống miễn dịch của chúng. Nghiên cứu cũng ủng hộ mối liên quan giữa các dị ứng thực phẩm và các vấn đề hành vi, mặc dù cộng đồng y tế vẫn do dự khi thừa nhận mối liên quan này. Hiểu cách dị ứng thực phẩm có thể ảnh hưởng đến con của bạn và loại bỏ các loại thực phẩm có vấn đề khỏi chế độ ăn của trẻ là một phần quan trọng trong kế hoạch điều trị toàn diện cho trẻ.

MỐI LIÊN QUAN GIỮA DỊ ỨNG THỰC phẩm và hành VI

Dị ứng thực phẩm không gây ra bệnh tự kỷ hay các rối loạn liên quan khác cho trẻ em, nhưng dị ứng thực phẩm làm ảnh hưởng đến trẻ em mắc những bệnh này nhiều hơn các trẻ em phát triển bình thường. Đó là bởi vì trẻ tự kỷ, Asperger, PDD, ADHD, và ADD đều có một vấn đề chung, chúng có xu hướng bị rối loạn chức năng tích hợp cảm giác một mức độ nào đó. Bạn có thể nhớ từ Bước 5 rằng trẻ em bị rối loạn chức năng tích hợp cảm giác có vấn đề về hồi đáp phù hợp với các thông tin thu nhận từ các giác quan trong môi trường quanh trẻ. Trẻ nhạy cảm hơn, trở nên dễ dàng bị choáng ngợp, và có thể phản ứng thái quá (hoặc kém phản ứng) với các kích thích âm thanh, hình ảnh, và xúc giác. Nếu con của bạn có vấn đề về cảm giác, có các triệu chứng dị ứng như ngứa da, nổi mề đay, eczema, sổ mũi, hắt hơi, và ngứa mắt, chảy nước mắt sẽ làm căng thẳng hơn nữa hệ thống giác quan của trẻ, nó thậm chí còn gây khó khăn hơn cho hoạt động bình thường của trẻ. Sự kết hợp của dị ứng thực phẩm và các vấn đề cảm giác có thể cản trở khả năng của trẻ để ngồi yên, tập trung, duy trì tập trung, xử lý thông tin, tìm hiểu, kiểm soát cơn bốc đồng và hành vi của mình, và tương tác với giáo viên và bác sĩ trị liệu của mình. Làm nhẹ bớt các triệu chứng dị ứng thực phẩm cho con bạn sẽ giúp giảm bớt gánh nặng cảm giác mà trẻ phải đối phó, điều này sẽ cải thiện hành vi của trẻ.

Trẻ tự kỷ là khác thường vì chúng thường không biết nói ra sự khó chịu thể chất và đau đớn mà chúng cảm thấy từ các triệu chứng dị ứng thực phẩm bằng lời nói. Nếu con của bạn chưa có ngôn ngữ hoặc chậm trễ ngôn ngữ, trẻ sẽ không thể cho bạn biết nếu nó cảm thấy buồn nôn, đau bụng, đau ngực vì trào ngược, hay nhức đầu. Thay vào đó, con bạn phải “nói lên” đau đớn thể chất thông qua hành vi của mình, chẳng hạn như đập đầu, cơn giận dữ, khó chịu, và từ chối thực phẩm. Biết được điều này rất quan trọng cho bạn vì những hành vi này rất thường hay bị nhầm lẫn với các vấn đề điển hình về hành vi tự kỷ thay vì những hành vi gây ra do dị ứng thức ăn không được chẩn đoán.

DỊ ỨNG THỰC PHẨM LÀ GÌ?

Mặc dù nhiều người sử dụng các thuật ngữ “dị ứng”, “nhạy cảm”, và ” không dung nạp ” thay đổi lẫn nhau, chúng vẫn thực sự mô tả ba điều kiện khác nhau liên quan đến thực phẩm.

Dị ứng được định nghĩa là một phản ứng miễn dịch bất lợi với một protein thực phẩm. Dị ứng thực phẩm xảy ra khi hệ miễn dịch xác định nhầm lẫn một protein cụ thể trong thức ăn như là một chất độc hại và bảo vệ cơ thể chống lại nó. Dị ứng thực phẩm được phân loại theo cách hệ thống miễn dịch phản ứng và được chia thành hai loại: dị ứng thực phẩm theo cơ chế IgE và dị ứng thực phẩm không theo cơ chế IgE.

Dị ứng thực phẩm theo cơ chế IgE

Với dạng dị ứng thực phẩm theo cơ chế IgE, hệ thống miễn dịch khởi đầu các kháng thể globulin miễn dịch E (IgE) nối với các protein thực phẩm (còn gọi là chất gây dị ứng) kích hoạt các tế bào khắp cơ thể giải phóng histamine và các hóa chất khác. Những hóa chất này gây viêm và một loạt các phản ứng dị ứng trong cơ thể, ảnh hưởng đến hệ thống hô hấp của trẻ, đường ruột, da, mắt, tai, mũi, và / hoặc cổ họng.

Các phản ứng theo cơ chế IgE có thể xảy ra ngay lập tức hoặc muộn hơn. Các phản ứng ngay lập tức thường xảy ra trong vòng vài giây đến hai giờ sau khi ăn các thực phẩm có vấn đề. Các phản ứng muộn hơn xảy ra giữa hai giờ và bốn mươi tám giờ sau khi ăn các thực phẩm có vấn đề. Dị ứng thực phẩm theo cơ chế IgE có thể được phát hiện qua kiểm tra đặc biệt (xem trang để biết thêm thông tin).

Một số người có phản ứng dị ứng nghiêm trọng hơn được gọi là sốc phản vệ, họ bị khó thở, mạch đập nhanh, chóng mặt, và rơi vào một trạng thái sốc kèm với huyết áp giảm nhanh. Sốc phản vệ có khả năng đe dọa tính mạng và đòi hỏi phải được chăm sóc y tế ngay lập tức.

Dị ứng thực phẩm không theo cơ chế IgE

Dị ứng thực phẩm không theo cơ chế IgE khởi đầu một dạng phản ứng khác của hệ thống miễn dịch. Hệ thống miễn dịch phản ứng trực tiếp với một protein thực phẩm, làm giải phóng ra các hóa chất nhất định. Điều này dẫn đến viêm nhiễm, sẽ gây ra một loạt các phản ứng nhẹ khắp cơ thể, chủ yếu ở đường tiêu hóa. Các triệu chứng của đường ruột bao gồm tiêu chảy mãn tính, phân lỏng, táo bón, buồn nôn, nôn, trào ngược, đầy hơi và đau bụng. Dị ứng thực phẩm không theo cơ chế IgE có thể làm phát triển các rối loạn nghiêm trọng đường tiêu hóa, chẳng hạn như viêm ruột do protein thực phẩm (các viêm ruột non và ruột già), viêm dạ dày ruột (các viêm dạ dày và ruột non), và viêm thực quản (các viêm của thực quản).

Nhiều người không nhận ra rằng dị ứng thực phẩm theo cơ chế IgE chỉ gây ra khoảng 5 phần trăm các phản ứng thực phẩm có hại, còn 95 phần trăm khác là do dị ứng thực phẩm không theo cơ chế IgE, nhạy cảm, và không dung nạp. Thật không may, xét nghiệm dị ứng thực phẩm tiêu chuẩn chỉ có thể xác định dị ứng thực phẩm theo cơ chế IgE. Đây là lý do tại sao một chế độ ăn Loại trừ / Thử mồi rất quan trọng. Đó là cách duy nhất để phát hiện 95 phần trăm còn lại của các phản ứng thực phẩm bất lợi có ảnh hưởng đến nhiều trẻ em. Đáng buồn là hầu hết những thành viên trong cộng đồng y tế truyền thống chỉ tập trung vào 5 phần trăm của các phản ứng có thể kiểm chứng và bỏ qua tầm quan trọng của dị ứng thực phẩm không theo cơ chế IgE. Điều này làm nhiều trẻ em không được chẩn đoán, không được chữa trị, và tiếp tục phải chịu đựng các vấn đề tiêu hóa và các vấn đề thể lực khác gây ảnh hưởng tiêu cực đến hành vi và khả năng hoạt động bình thường của trẻ em. Các nghiên cứu đã chứng minh rằng khi trẻ tự kỷ được điều trị dị ứng thực phẩm không theo cơ chế IgE, các vấn đề hành vi của trẻ được cải thiện. Nghiên cứu do Tiến sĩ Harumi Jyonouchi thực hiện và xuất bản trong tạp chí Neuropsychobiology ( Sinh -Tâm lý học thần kinh) năm 2002 và năm 2005 và trong Tạp chí Nhi khoa trong năm 2005 chỉ ra rằng trẻ tự kỷ có phản ứng miễn dịch không theo cơ chế IgE với gluten, casein và đậu nành có sự cải thiện hành vi khi cho chúng ăn một chế độ ăn kiêng gluten, casein, và đậu nành. Rõ ràng, trẻ em bị dị ứng thực phẩm không theo cơ chế IgE sẽ không bao giờ có cơ hội đạt được tiềm năng đầy đủ của mình cho đến khi được xác định và điều trị các dị ứng.

Các triệu chứng của dị ứng thực phẩm không theo cơ chế IgE thường phát triển trong vài giờ đến vài ngày sau khi ăn các thực phẩm vi phạm. Đây là loại dị ứng rất khó xác định vì hiện không có xét nghiệm chẩn đoán đáng tin cậy để phát hiện nó. Vì một phản ứng miễn dịch không theo cơ chế IgE không liên quan đến kháng thể IgE, nên xét nghiệm bức xạ-hấp thụ dị ứng RAST chuẩn và xét nghiệm chích da chuẩn không có tác dụng. Cách duy nhất để bạn xác định liệu con bạn có bị dị ứng không theo cơ chế IgE với các thực phẩm cụ thể là cho trẻ ăn một chế độ ăn Loại trừ / Thử mồi. (Xem trang 98 để biết thông tin về thực hiện chế độ ăn này.)

Dị ứng thực phẩm hỗn hợp theo cơ chế IgE và không theo cơ chế IgE

Một số trẻ em bị ảnh hưởng bởi sự kết hợp của dị ứng thực phẩm theo cơ chế IgE và dị ứng thực phẩm không theo cơ chế IgE, đặc biệt là những người bị mắc viêm thực quản bạch cầu (EE), viêm dạ dày ruột bạch cầu (EG), và viêm đại tràng bạch cầu (EC). Trong trường hợp này, xét nghiệm máu và xét nghiệm chích da sẽ chỉ xác định được một phần dị ứng của con bạn, và chế độ ăn Loại trừ / Thử mồi được sử dụng để xác định các dị ứng còn lại.

Các dị ứng thực phẩm thường gặp nhất

Các loại thực phẩm sau đây gây ra tới 90 % các phản ứng dị ứng:

  • sữa

  • lúa mì

  • đậu nành

  • trứng

  • lạc

  • cây hạt (hô đao, quả óc chó, quả hạnh, hạt điều, hạt dẻ, và hạt Brazil)

  • động vật có vỏ

Sữa, lúa mì, đậu nành, trứng và lạc là những chất gây dị ứng thực phẩm phổ biến nhất ở trẻ dưới ba tuổi. Phản ứng dị ứng với cá và động vật có vỏ phổ biến hơn ở người lớn, và phản ứng dị ứng với các loại trái cây và rau quả cũng có xu hướng xảy ra sau này trong đời.

NHẠY CẢM THỰC PHẨM LÀ GÌ?

Nhạy cảm thực phẩm là một thuật ngữ chung được sử dụng để mô tả một phản ứng bất thường với một thực phẩm hoặc phụ gia thực phẩm. Nhạy cảm thực phẩm khác với dị ứng thực phẩm bởi vì phản ứng không liên quan đến hệ miễn dịch. Các triệu chứng nhạy cảm thực phẩm hầu như giống hệt với những triệu chứng của dị ứng, nhưng chúng có xu hướng nhẹ hơn nhiều. Nếu con của bạn nhạy cảm với một thực phẩm đặc biệt, trẻ rất có thể phản ứng với các phụ gia thực phẩm nhân tạo trong thực phẩm chứ không phải bản thân thức ăn đó. Các phụ gia nhân tạo sau đây là thủ phạm phổ biến nhất:

  • sulfite

  • aspartame

  • bột ngọt

  • thuốc nhuộm màu vàng số 5

  • chất bảo quản (BHT và BHA)

Bạn có thể nhớ lại từ Bước 1, bạn nên loại bỏ tất cả các phụ gia thực phẩm nhân tạo không cần thiết khỏi chế độ ăn của con mình, chẳng hạn như màu sắc nhân tạo, hương vị nhân tạo, các chất bảo quản, và các chất làm ngọt nhân tạo.

KHÔNG DUNG NẠP THỰC phẩm là gì?

Tương tự như nhạy cảm thực phẩm, không dung nạp thực phẩm không liên quan đến hệ miễn dịch. Không dung nạp thực phẩm xảy ra khi một cái gì đó trong thực phẩm kích thích hệ tiêu hóa của một người hoặc khi một người có quá ít hoặc không có enzyme cho phép anh ta tiêu hóa hết, hoặc không phân hóa được một thực phẩm. Ví dụ, nếu con của bạn có quá ít hoặc là thiếu các enzym cần thiết để phân rã carbohydrates trong ruột non, carbohydrates không tiêu đi tới ruột kết, ở đó chúng bị lên men và sinh ra quá nhiều khí, đầy hơi, co rút bụng, và tiêu chảy.

Ba loại carbohydrate gây nên hiện tượng không dung nạp thực phẩm phổ biến nhất là lactose, sucrose, và fructose. Có thể bạn quen thuộc với khái niệm không dung nạp lactose, là dạng không dung nạp carbohydrate phổ biến nhất. Nếu con của bạn không dung nạp lactose, cơ thể của trẻ không có đủ mức lactase, các enzyme chuyển hóa đường lactose, một carbohydrate có trong sữa. Thiếu hụt lactase sẽ làm con bạn không thể tiêu hóa lactose trong sữa, vì vậy lactose không tiêu chuyển từ ruột non vào ruột kết và gây ra các triệu chứng bụng. Không dung nạp Lactose có thể được xác định bằng xét nghiệm dung nạp đường miệng hoặc xét nghiệm thở hydro.

TẠI SAO TRẺ EM BỊ DỊ ỨNG THỰC phẩm?

Tôi đã đề cập trước đó rằng các chuyên gia tin rằng trẻ tự kỷ có thể dễ bị dị ứng thức ăn vì những bất thường trong hệ tiêu hóa và / hoặc hệ thống miễn dịch của trẻ. Trong một hệ thống tiêu hóa hoạt động bình thường, men tiêu hóa phân rã các protein trong thực phẩm thành các phân tử nhỏ, đơn lẻ gọi là axit amin. Các axit amin sau đó đi qua lớp niêm mạc của thành ruột (còn gọi là hàng rào máu- ruột) vào mạch máu và được sử dụng khắp cơ thể khi cần thiết. Chỗ nối giữa tế bào và thành ruột được kết hợp chặt chẽ và hoạt động như một hàng rào để đảm bảo chỉ các phân tử nhỏ, đơn lẻ như axit amin, vitamin, và khoáng chất được phép vào máu. Người ta đưa ra thuyết cho rằng trẻ tự kỷ có đường tiêu hóa và / hoặc hệ thống miễn dịch với tính thẩm thấu gia tăng bất thường (còn được gọi là “hội chứng ruột bị rò rỉ”) ở hàng rào máu-ruột của trẻ cho phép các phân tử protein lớn, nguyên vẹn đi vào máu. Điều này kích thích hệ thống miễn dịch của trẻ phản ứng thái quá với một thực phẩm khác vô hại, hệ thống xác định các phân tử protein như là một phần tử ngoại lai và khởi đầu sự phòng vệ. Khi các phân tử protein lưu thông khắp cơ thể, các tế bào phản ứng bằng cách giải phóng histamine, cytokine, interleukin, và các hoá chất khác gây ra viêm và các triệu chứng dị ứng.

Nếu con bạn bị một hoặc nhiều triệu chứng sau đây, có thể đó là dị ứng thực phẩm: Tai—viêm tai giữa (viêm tai)

Mũi—nghẹt mũi, hắt hơi, chảy nước mũi

Mắt—chảy nước mắt, mắt sưng húp, quầng thâm dưới mắt

Miệng—sưng môi, lưỡi, miệng và cổ họng

Da— phát ban, eczema, má đỏ, ngứa

Hô hấp—khó thở, ho, thở khò khè, hen suyễn

Đường ruột—trào ngược, nôn, buồn nôn, đau bụng, tiêu chảy, táo bón Thần kinh— đau đầu, đau nửa đầu, và các vấn đề hành vi như cơn giận dữ, khó chịu, và hiếu động thái quá

CÁCH XÁC ĐỊNH THỰC phẩm có vấn đề với con bạn

Nếu bạn nghi ngờ con bạn bị dị ứng, nhạy cảm, hoặc không dung nạp thực phẩm, hãy đưa trẻ tới gặp bác sĩ chuyên trị dị ứng để có một chẩn đoán chính xác. Bác sĩ dị ứng sẽ khám, xem lại các điều trị y tế và chế độ ăn của con bạn, và yêu cầu làm các xét nghiệm chẩn đoán để loại trừ những bệnh khác. Sau đó, ông sẽ làm xét nghiệm RAST và xét nghiệm chích da để giúp xác định dị ứng theo cơ chế IgE và có thể sẽ tiến hành cho thử ăn loại thực phẩm đó để xem phản ứng có bác sĩ giám sát để xác nhận kết quả xét nghiệm dương tính. Ông cũng có thể sẽ đề xuất một chế độ ăn Loại trừ / Thử mồi trong ngắn hạn để xác định mọi dị ứng không theo cơ chế IgE.

Xét nghiệm RAST

Nếu con của bạn lớn hơn một tuổi, bác sĩ dị ứng sẽ thực hiện xét nghiệm bức xạ-hấp thụ dị ứng (RAST) để giúp xác định dị ứng thức ăn. RAST là một xét nghiệm máu để phát hiện kháng thể IgE cho một thực phẩm cụ thể. Bác sĩ dị ứng cũng có thể thực hiện xét nghiệm RAST CAP hoặc CAP

Hệ thống FEIA là một loại hình cụ thể của xét nghiệm RAST cho biết mức độ kháng thể IgE hiện diện cho mỗi chất gây dị ứng. Hệ thống này có thể giúp dự đoán mức độ nghiêm trọng của phản ứng của con bạn với một loại thực phẩm có vấn đề.

Điều quan trọng cần biết là xét nghiệm RAST có một số hạn chế. Khoảng một nửa thời gian, xét nghiệm RAST trả về kết quả xét nghiệm dương tính giả. Điều này có nghĩa rằng các xét nghiệm RAST có thể phát hiện một kháng thể IgE trong con của bạn và chỉ ra một kết quả dương tính với một loại thực phẩm cụ thể, nhưng con của bạn không thực sự dị ứng với thức ăn. Điều này có thể dẫn đến loại bỏ không cần thiết các loại thực phẩm khỏi chế độ ăn của trẻ. Thông thường, nếu kết quả RAST cho phản ứng dương tính với một thực phẩm, bác sĩ dị ứng sẽ cho ăn thử xem phản ứng loại thức ăn đó có sự giám sát của ông ta. Người ta sẽ cung cấp các viên nang chứa những chất bị nghi ngờ gây dị ứng cho con bạn và theo dõi các triệu chứng của phản ứng dị ứng để xác định xem trẻ có thực sự dị ứng với thức ăn đó không. Một khi đã chẩn đoán chính xác các dị ứng, thực phẩm sẽ được loại bỏ khỏi chế độ ăn của con bạn.

Xét nghiệm RAST cũng cho một tỷ lệ cao kết quả âm tính giả, có nghĩa là xét nghiệm không thể phát hiện dị ứng thức ăn theo cơ chế IgE mà con của bạn có bị dị ứng. Cuối cùng, RAST là một xét nghiệm hữu ích. Nó không nhằm mục đích cung cấp một chẩn đoán đáng tin cậy của dị ứng thực phẩm. Ngoài ra, xét nghiệm RAST không thể phát hiện dị ứng thực phẩm không theo cơ chế IgE.

Xét nghiệm chích da

Giống như xét nghiệm RAST, xét nghiệm chích da cũng có một số hạn chế. Tỷ lệ dương tính giả của nó là hơn 50 phần trăm, đặc biệt là vấn đề với trẻ em có vấn đề về da, chẳng hạn như eczema. Tin tốt là xét nghiệm chích da có một tỷ lệ rất thấp của các kết quả âm tính giả, nếu xét nghiệm của con bạn âm tính với chất gây dị ứng, có tới 95 phần trăm cơ hội trẻ không bị dị ứng với thức ăn đó. Giống như xét nghiệm RAST, các xét nghiệm chích da là một thử nghiệm hữu ích và không nhằm cung cấp một chẩn đoán chính xác dị ứng thực phẩm. Các xét nghiệm chích da cũng không thể phát hiện dị ứng thức ăn không theo cơ chế IgE.

Đừng quên dị ứng từ không khí

Một số triệu chứng của con bạn có thể là do dị ứng từ không khí, chẳng hạn như lông vật nuôi, bụi nhà, nấm mốc, cây, cỏ dại, và phấn hoa cỏ.

Khi bác sĩ dị ứng yêu cầu lấy máu để thực hiện xét nghiệm RAST với chất gây dị ứng thực phẩm, bạn hãy yêu cầu ông ta cũng kiểm tra chất gây dị ứng thông thường từ không khí để người ta cũng có thể xác định và điều trị chúng.

Chế độ ăn Loại trừ / Thử mồi

Chế độ ăn Loại trừ / Thử mồi được sử dụng để loại trừ kết quả dương tính giả và âm tính giả của các xét nghiệm RAST và xét nghiệm chích da. Nó cũng là phương pháp duy nhất để xác định các dị ứng thức ăn không theo cơ chế IgE. Nếu bạn muốn cho con mình ăn một chế độ ăn Loại trừ / Thử mồi, hãy thảo luận với một bác sĩ dị ứng về các loại thực phẩm an toàn có thể được thử thách ở nhà mà không cần giám sát y tế. Một chế độ ăn Loại trừ / Thử mồi liên quan đến hai bước cơ bản:

  1. Loại bỏ các thực phẩm nghi ngờ khỏi chế độ ăn của con bạn trong hai tuần.

Điều này sẽ cho con bạn thời gian để các triệu chứng dị ứng lắng xuống.

Nếu con của bạn mắc EE, EG, và / hoặc EC, các chất nghi ngờ gây dị ứng thực phẩm có thể cần phải được loại bỏ tám đến mười hai tuần để cải thiện các triệu chứng. Các loại thực phẩm đầu tiên bạn nên loại bỏ là những thực phẩm dương tính với các xét nghiệm RAST và/ hoặc xét nghiệm chích da . Nếu cả hai xét nghiệm này âm tính, hãy bắt đầu với các loại thực phẩm có xu hướng trở thành thủ phạm nhất: sữa, bột mì, đậu nành, trứng, lạc, hạt, cá và động vật có vỏ.

2. Thử phản ứng của con bạn với một thực phẩm đã loại trừ.

Sau khi con bạn trwfthooi không ăn một thực phẩm nghi ngờ gây dị ứng trong thời gian thích hợp, đưa thực phẩm đó trở lại chế độ ăn của trẻ trong một tuần. Giám sát xem liệu các triệu chứng dị ứng của trẻ có tái diễn không. Nếu bạn loại bỏ nhiều hơn một loại thực phẩm, hãy cho trẻ ăn trở lại một loại thực phẩm sau mỗi tuần.

Việc bạn tham khảo ý kiến một chuyên gia dinh dưỡng về việc cho con bạn ăn chế độ ăn này là rất quan trọng. Các bước này rất chung, và một chuyên gia dinh dưỡng có thể sửa lại chúng để đáp ứng nhu cầu riêng của trẻ. Các vấn đề đặc biệt như ăn rất hạn chế số loại thực phẩm hoặc không chấp nhận thực phẩm mới sẽ tác động đến số lượng các loại thực phẩm có thể được loại bỏ khỏi chế độ ăn của con bạn vào một thời gian nhất định. Một chế độ ăn Loại trừ / Thử mồi trở nên phức tạp hơn với trẻ tự kỷ có vấn đề về ăn uống hoặc tự giới hạn chế độ ăn của trẻ vào thực phẩm chỉ gồm các sản phẩm sữa và lúa mì. Trong tình huống này, phương pháp tốt nhất thường là giải quyết vấn đề ăn uống của trẻ trước khi loại bỏ bất kỳ loại thực phẩm nào khỏi chế độ ăn của trẻ.

Có rất nhiều xét nghiệm chẩn đoán dị ứng khác đang có sẵn, nhưng hầu hết đều có vấn đề và còn rất nhiều tranh cãi. Trong các xét nghiệm này, một trong những xét nghiệm phổ biến nhất được sử dụng cho trẻ tự kỷ là xét nghiệm máu IgG ELISA, xét nghiệm cho hơn một trăm loại thực phẩm khác nhau. Quan điểm của Học viện Mỹ về Dị ứng và Miễn dịch học là xét nghiệm này thiếu và không phải là một phương pháp chẩn đoán dị ứng thực phẩm chấp nhận được. Hầu hết các bác sĩ và bác sĩ dị ứng chính thống cũng tuyên bố thử nghiệm này không có giá trị. Tuy nhiên, các bác sĩ hành nghề y học bổ sung cho rằng xét nghiệm IgG ELISA xác định các dị ứng thức ăn chậm và có ích trong điều trị bệnh tự kỷ, hiếu động thái quá, viêm khớp, mệt mỏi, nhức đầu, và các điều kiện khác. Một số nghiên cứu đã được công bố trên tạp chí Scandinavian Joumal of Gastroenterology và tạp chí của Journal of the American College of Nutrition từ năm 2004 đã chỉ ra rằng loại bỏ thực phẩm dựa trên kết quả xét nghiệm dương tính IgG ELISA đồng nghĩa với sự cải thiện đáng kể với những cá thể được chẩn đoán mắc hội chứng ruột kích thích (IBS) . Có vẻ là xét nghiệm máu IgG ELISA ít nhất có thể hữu ích trong điều trị các triệu chứng tiêu hóa, là một vấn đề chính đối với trẻ tự kỷ.

ĐIỀU TRỊ DINH DƯỠNG CÁC DỊ ỨNG THỰC phẩm

Nếu con của bạn được chẩn đoán bị dị ứng thực phẩm, điều quan trọng là nên có sự trợ giúp chuyên nghiệp từ một chuyên gia dinh dưỡng. Chuyên gia dinh dưỡng sẽ hướng dẫn bạn thông qua điều trị dinh dưỡng, là một phần của điều trị dị ứng thức ăn, trong đó có việc can thiệp dinh dưỡng để chữa lành đường tiêu hóa, loại bỏ các loại thực phẩm gây dị ứng, xác định và giải quyết mọi sự thiếu hụt chất dinh dưỡng, và đánh giá sự tăng trưởng của trẻ.

Thật không may, tôi đã thấy rằng khi một đứa trẻ được chẩn đoán dị ứng với một hoặc nhiều thực phẩm, cha mẹ không đưa trẻ đến một chuyên gia dinh dưỡng. Thay vào đó, bác sĩ dị ứng sẽ cho trẻ về nhà với một danh sách dài các loại thực phẩm cần tránh. Các bậc cha mẹ làm hết sức mình để loại bỏ các loại thực phẩm gây dị ứng, nhưng họ thường không biết những loại thực phẩm để thay thế, nên sẽ làm chế độ ăn của con mình để trở nên cực kỳ hạn chế và không đầy đủ dinh dưỡng. Điều này là vấn đề đặc biệt với trẻ tự kỷ, là những người đã thường có chế độ ăn rất hạn chế. Loại bỏ các loại thực phẩm phổ biến như sữa, bột mì, trứng, và đậu nành có thể có tác động lớn đến chất lượng dinh dưỡng của chế độ ăn của trẻ. Các nghiên cứu chỉ ra rằng trẻ em dị ứng với hai hay nhiều thức ăn sẽ thu nạp ít canxi, sắt, vitamin D, vitamin E, kẽm, và có nguy cơ cao bị giảm tăng trưởng chiều cao. Hãy chắc chắn rằng các bác sĩ và /hoặc bác sĩ dị ứng của con bạn giới thiệu cho bạn một chuyên gia dinh dưỡng, và đừng cố gắng tự thực hiện chế độ ăn cho trẻ một mình.

Chữa bệnh đường ruột

Chữa bệnh đường ruột cho con bạn là một phần quan trọng của điều trị dị ứng thức ăn, đặc biệt là cho trẻ tự kỷ bị rối loạn tiêu hóa. Như tôi đã đề cập trước đó, hàng rào máu-ruột của con bạn có độ thẩm thấu tăng bất thường (cũng được gọi là “rò rỉ”), cho phép các phân tử protein lớn, nguyên vẹn vào máu và kích hoạt hệ thống miễn dịch phản ứng quá mức. Trong trường hợp này, chữa bệnh đường ruột trước khi bắt đầu chế độ ăn kiêng là cách điều trị dị ứng thực phẩm có hiệu quả hơn là chỉ sử dụng chỉ mình chế độ ăn kiêng. Khi đường ruột của con bạn được chữa lành, độ thấm thấu của ruột của trẻ sẽ trở nên bình thường, viêm đường tiêu hóa của trẻ sẽ giảm, và hệ thống tiêu hóa của trẻ sẽ được khôi phục lại tốt. Xem lại Bước 6 trên trang 149 để biết chi tiết về ba cách can thiệp dinh dưỡng quan trọng sẽ chữa lành đường tiêu hóa của trẻ: điều trị chế độ ăn (đầy đủ chất xơ và nước); chất bổ sung cơ bản (probiotic, thuốc kháng nấm, và enzyme tiêu hoá); và chất bổ sung nâng cao (dùng liều điều trị của axit béo omega-3 và glutamine).

Chế độ ăn kiêng

Chế độ ăn kiêng cũng chính như tên gọi của nó nên khá đơn giản—con bạn sẽ loại bỏ các loại thực phẩm gây dị ứng khỏi chế độ ăn của mình. Tuy nhiên, chế độ ăn này có thể rất phức tạp, đặc biệt là nếu con của bạn dị ứng với nhiều loại thức ăn. Một chuyên gia dinh dưỡng sẽ giúp bạn:

  • biết cách tránh những thức ăn gây dị ứng,

  • tìm thực phẩm thay thế thích hợp cho các loại thực phẩm bị loại bỏ,

  • xử lý các tình huống ăn khi không ở nhà,

  • điều chỉnh bữa trưa ở trường học,

  • đọc nhãn thực phẩm,

  • tránh lây nhiễm chéo giữa thực phẩm gây dị ứng và thực phẩm an toàn,

  • tìm các nguồn thực phẩm không chứa chất gây dị ứng tại nơi sinh sống và đặt mua từ nơi khác chuyển về,

  • thay thế các chất dinh dưỡng còn thiếu do loại bỏ một số thức ăn.

Các nghiên cứu chỉ ra rằng khoảng 44 phần trăm trẻ em dưới ba tuổi bị dị ứng với sữa, lúa mì, đậu nành và trứng, sẽ hết bị dị ứng những thức ăn này sau 1-7 năm. (Dị ứng với lạc, hạt cây, cá, và tôm cua thường kéo dài suốt đời, và dị ứng thức ăn phát triển sau ba tuổi ít có khả năng hết được khi lớn lên.) Nếu bạn loại ra các loại thực phẩm gây dị ứng đã biết khỏi chế độ ăn của con bạn, điều này sẽ tăng khả năng trẻ sẽ vượt qua chứng dị ứng khi lớn lên. Vì vậy, bạn nên cho con ăn lại những thứ này để xem phản ứng sau 1 năm loại bỏ không ăn những thức ăn này để xem liệu trẻ có còn phản ứng với các loại thực phẩm gây dị ứng không. Nếu các triệu chứng dị ứng của trẻ không còn, bạn có thể lại cho trẻ ăn các loại thực phẩm này. Nếu con của bạn vẫn bị ảnh hưởng từ loại thức ăn cho ăn thử lại, hãy tiếp tục tránh các loại thực phẩm gây dị ứng và cho ăn thử lại hàng năm. Nếu các triệu chứng dị ứng với thực phẩm có vấn đề của con bạn rất nghiêm trọng, bạn hãy tham khảo ý kiến với bác sĩ dị ứng trước khi cho ăn thử lại thực phẩm.

Một nguồn tài liệu phổ biến kiến thức tuyệt vời và nhiều thông tin chi tiết nữa liên quan đến dị ứng thức ăn, bao gồm danh sách các loại thực phẩm và các thành phần cần tránh có thể được tìm thấy trên trang web của Mạng dị ứng thực phẩm và sốc phản vệ (FAAN) tại www.foodallergy.org.

Câu chuyện của Ben

Bé Ben bốn tuổi được chẩn đoán rối loạn phát triển lan tỏa-không được quy định khác (PDD-NOS), rối loạn tích hợp cảm quan, và nói chậm. Khi bé hai tuổi, mẹ của Ben nghi ngờ bé có vấn đề với một số thực phẩm nhất định. Mẹ của Ben thông báo rằng sau khi ăn các sản phẩm lúa mì bé trở nên kích động và hiếu động hơn. Cô cũng thông báo rằng Ben bị đau dạ dày và không tham gia giờ can thiệp của bé sau khi ăn trưa. Thay vào đó bé nằm duỗi thẳng, ép dạ dày của mình vào sàn, và từ chối đứng lên.

Bé cũng bị tiêu chảy mãn tính, eczema, thở khò khè, và liên tục chảy nước mũi. Khi Ben thử ăn lạc lần đầu tiên, môi của bé sưng lên, do đó mẹ của Ben đưa bé đến bác sĩ dị ứng. Xét nghiệm RAST cho kết quả dương tính với nhiều thực phẩm gây dị ứng như lạc, đậu tương, lúa mì, ngô, và lòng trắng trứng. Bé cũng có xét nghiệm dương tính với bụi nhà, lông mèo và chó, cỏ, và cỏ phấn hương. Mẹ của Ben nói với tôi người ta khuyên cô ấy loại bỏ lạc, đậu nành, lúa mì, ngô, và trứng khỏi chế độ ăn của Ben, cung cấp và hướng dẫn cách sử dụng EPIPEN, kê đơn cho thuốc xịt mũi Rhinocort, kem bôi cortisol steroid, và thuốc uống chống dị ứng, và người ta cũng đưa ra một số tờ rơi với danh sách các loại thực phẩm cần tránh. Cô không cho con ăn theo chế độ ăn Loại trừ/Thử phản ứng trong thời gian ngắn có bác sĩ giám sát để khẳng định loại thức ăn bị dị ứng. Mẹ của Ben đã không được giới thiệu đến chuyên gia dinh dưỡng để giúp cô thực hiện chế độ ăn kiêng lâu dài cho Ben. Cô ấy nói với tôi, việc cố loại bỏ quá nhiều các loại thực phẩm khỏi chế độ ăn của Ben là cực kỳ khó khăn và cô đã cảm thấy quá nhiều và thất vọng. Cô ấy đã chọn tập trung vào loại bỏ lạc và cho phép Ben tiếp tục ăn các loại thực phẩm khác. Ben tiếp tục phải chịu đựng những vấn đề hành vi sau bữa ăn, đau bụng, và tiêu chảy. Bé đã giảm nhẹ một phần các bệnh eczema, thở khò khè, và sổ mũi do uống thuốc bác sĩ đã kê đơn.

Ben được bốn tuổi khi tôi bắt đầu làm việc với bé. Tôi giới thiệu bé đến một nhóm bác sĩ dị ứng được công nhận khác, họ đánh giá toàn diện bé và sử dụng cách tiếp cận toàn diện hơn để điều trị cả dị ứng không khí và dị ứng thực phẩm cho bé. Bác sĩ dị ứng giám việc thử phản ứng khi ăn, chỉ ra rằng Ben có phản ứng ngay lập tức với lạc. Một chế độ ăn Loại trừ / Thử mồi ngắn hạn đối với lúa mì, đậu nành, ngô, và trứng kết luận rằng Ben phản ứng với lúa mì và đậu nành, nhưng ngô và trứng không phải là vấn đề. Chế độ ăn kiêng dài hạn của Ben bao gồm tránh lạc, lúa mì và đậu nành. Tất cả các triệu chứng bệnh tiêu chảy, bệnh chàm, thở khò khè, đau dạ dày, và các vấn đề hành vi sau bữa ăn của Ben đều biến mất. Bé đã có thể ngừng sử dụng thuốc xịt mũi Rhinocort và kem bôi cortisol steroid và thay vào đó bé bắt đầu sử dụng thuốc uống kháng histamin cho bệnh dị ứng chỉ thỉnh thoảng để chữa dị ứng không khí theo mùa. Sau một năm ăn chế độ ăn kiêng, Ben đã được cho ăn thử lại với lúa mì và đậu nành. Lần này bé đã có thể dung nạp đậu nành, nhưng lúa mì tiếp tục gây ra các phản ứng dị ứng. Người ta khuyến cáo rằng Ben vẫn tiếp tục ăn chế độ ăn kiêng lúa mì và lạc. Mẹ của Ben thông báo rằng bây giờ Ben không còn các triệu chứng dị ứng và không cần sử dụng thuốc nữa và Ben là một đứa trẻ khỏe mạnh và hạnh phúc hơn.

DỰ ÁN NO. 7: XÁC ĐỊNH VÀ ĐIỀU TRỊ DỊ ỨNG THỰC phẩm cho con BẠN

1. Bạn hãy nhìn vào danh sách các triệu chứng dị ứng thực phẩm trên trang 96. Con bạn có triệu chứng nào trong số các triệu chứng trên thường xuyên hoặc mãn tính? Nếu có, bạn hãy hẹn với bác sĩ dị ứng được công nhận để xác định dị ứng thực phẩm theo cơ chế IgE sử dụng xét nghiệm RAST và xét nghiệm chích da. Khẳng định kết quả dương tính bằng chế độ ăn Loại trừ / Thử mồi trong ngắn hạn có bác sĩ giám sát theo gợi ý của bác sĩ dị ứng. Sau đó, bạn nên tìm một chuyên gia dinh dưỡng để giúp bạn thực hiện một chế độ ăn Loại trừ / Thử mồi trong ngắn hạn để xác định dị ứng thực phẩm không theo cơ chế IgE có thể có.

2. Khi con bạn được chẩn đoán dị ứng với một thực phẩm cụ thể, hãy làm việc với chuyên gia dinh dưỡng để tránh thực phẩm đó bằng cách sử dụng chế độ ăn kiêng lâu dài.

Như bạn thấy, chẩn đoán dị ứng thực phẩm rất phức tạp, kết quả thử nghiệm rất khó để hiểu ý nghĩa thực sự, các xét nghiệm máu và xét nghiệm da hiện tại không phải luôn luôn chính xác, một số xét nghiệm dị ứng đang gây tranh cãi, và điều trị rất khó khăn. Mặc dù vậy, xác định và điều trị dị ứng thức ăn của con bạn cũng vẫn có những lợi ích rất lớn. Trẻ sẽ cải thiện trong một loạt các lĩnh vực thể chất, tiêu hóa, và thần kinh (bao gồm cả hành vi). Tránh các loại thực phẩm có vấn đề là một bước quan trọng trong điều trị dinh dưỡng cho bệnh tự kỷ của con bạn. Bước tiếp theo là xem xét một số các chế độ ăn kiêng đặc biệt thường được khuyến cáo cho trẻ tự kỷ.


Dạy Trẻ Tự Kỷ Tại Nhà gửi tới phụ huynh cũng như  các thầy cô giáo cuốn sách Ăn uống với người mắc chứng tự kỷ
Cuốn sách Ăn uống với người mắc chứng tự kỷ sẽ chỉ cho bạn cách để làm giảm bớt cho con bạn khỏi những gánh nặng về dinh dưỡng. Bạn sẽ thấy rằng mỗi vấn đề dinh dưỡng của con bạn sẽ được xử lý và giải quyết, sức khỏe và hành vi của trẻ sẽ cải thiện.
Nguồn:
Người dịch: Cảm ơn CLB Gia đình trẻ Tự kỷ Hà Nội đã dịch và chia sẻ cuốn sách này tới cộng đồng
Tổ chức đã post cuốn sách này: sachtuky.com

Bình luận

bình luận

Ăn uống với người mắc chứng tự kỷ Phần 8
Đánh giá bài viết

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*