Ritalin và rối loạn tăng động giảm chú ý



Daytretukytainha.vn – Hỗ Trợ Phụ Huynh Dạy Trẻ Tự Kỷ Tại Nhà

Nguồn: Sách Facebook Tự Kỷ – Tác giả: Tom Hua (Danang Ho)


Ritalin và rối loạn tăng động giảm chú ý

Nhiều năm trước, trong cuốn sách khá nổi tiếng với tựa đề “Running on Ritalin”, Bác Sĩ Lawrence Miller đã đưa ra nhiều bằng chứng cho thấy rằng từ năm 1990 đến năm 1998, số lượng trẻ và người lớn ở Mỹ có chẩn đoán bị chứng rối loạn tăng động giảm chú ý (Attention Deficit Hyperactivity Disorder) đã gia tăng từ 900 ngàn cho đến 5 triệu và sẽ còn gia tăng nhiều hơn nữa trong tương lai.

Vậy thì thử hỏi, có phải chứng rối loạn tăng động giảm chú ý là một bệnh dịch hay chỉ đơn thuần là sự chẩn đoán bừa bãi, vô trách nhiệm của các bác sĩ tâm thần hoặc của những chuyên gia tâm lý, giáo dục xưa và nay?

Bác sĩ Lawrence Miller nói mỉa mai rằng chẳng ai trong chúng ta thật sự hiểu được chứng tăng động giảm chú ý là gì, và hơn nữa. chúng ta cũng chưa từng có những bài trắc nghiệm nào có tính khách quan và đáng tin cậy để xác định một cá nhân nào đó bị chứng rối loạn nầy hay không.

Trong cuốn Talking Back to Ritalin (1998), Bác Sĩ Peter R. Breggin viết …

“Sự chẩn đoán ADHD chỉ là một cái cớ để kiểm soát những đứa trẻ ‘chướng tính’, thích thả hồn ra ngoài lớp học, hoặc gây phiền toái cho phụ huynh và giáo viên …  Ritalin vô cùng độc hại cho trẻ em vì có nhiều phản ứng phụ … Có nhiều cách giáo dục/trị liệu khác tốt hơn là cho trẻ uống thuốc tâm thần.”

Hằng năm, cũng theo Bác Sĩ Lawrence Miller, nước Mỹ sản xuất và tiêu thụ đến 90% sản lượng Ritalin cho cả thế giới.  Ngay cả Canada hay các nước ở Châu Âu cũng không thể sánh bằng.  Và điều nầy chứng tỏ rằng người Mỹ chúng ta ưa thích sự giải quyết vấn đề bằng thuốc, bởi vì thuốc tâm thần có tác dụng nhanh hơn so với những phương pháp can thiệp, giáo dục hay trị liệu nhận thức và hành vi (cognitive behavior therapy).  Thật ra,  vấn đề người Mỹ lạm dụng Ritalin qua lối trị nhanh (quick fix) cho đỡ tốn kém tiền bạc và tiết kiệm thời gian phần lớn là do ảnh hưởng của những yếu tố văn hóa (cultural factors).

Thep tài liệu trích từ Investigation Reports: Generation Rx:  Reading, Writing and Ritalin (Bill Kurtis, 2000), trong quá khứ và đôi khi ngay trong thời điểm hiện tại, ở nhiều tiểu bang trong nước Mỹ, nếu phụ huynh từ chối không cho con em bị ADHD sử dụng thuốc tâm thần thì nhà trường sẽ kiếm cớ khai trừ, và phụ huynh có thể bị Cơ Quan Bảo Vệ Trẻ (Child Protective Services) điều tra về tội gây nguy hiểm cho con em họ (child endangerment) dựa vào sự tố giác hay chụp mũ của ban giám hiệu hay giáo viên.  Để giải quyết những mâu thuẩn nầy, Quốc Hội Mỹ buộc phải ban hành những điều lệ liên bang nhằm giới hạn chính sách độc đoán của các học khu về sự cưỡng ép học sinh dùng thuốc trị liệu tâm thần ở nhà trường như sau:

“Quyết định cho con em dùng thuốc hay không trong giờ học là vấn đề riêng tư giữa phụ huynh và bác sĩ tâm thần, và không ai được quyền bắt buộc phụ huynh phải cho học sinh uống thuốc như là điều kiện để con em được cung cấp chương trình giáo dục thích hợp, công lập và miễn phí (Free Appropriate Public Education or FAPE) hay những dịch vụ liên hệ,  hỗ trợ khác. “ 20 USC 1412 (a) (25) (A)-(B)  & 34 CFR 300.174 (a) About Medication.

Bác Sĩ Peter R. Breggin luôn nhắc nhở phụ huynh rằng chúng ta nên cố gắng đọc và tìm hiểu  tác hại của các loại thuốc tâm thần từ nhiều nguồn khác nhau, và cách hay nhất là chúng ta nên tham khảo ý kiến thứ hai, thứ ba với các dược sĩ, các bác sĩ chuyên môn, chuyên viên tâm lý, giáo dục có kinh nghiệm khác để hiểu rõ hơn về cái lợi, cái hại của sự trị liệu bằng thuốc do các bác sĩ tâm thần kê toa.

Trong cuốn Teaching the Restless (2003), tác giả Chris Mercogliano kể chuyện về các em có chẩn đoán ADHD ở trường Albany Free School đã không sử dụng Ritalin, bởi vì các giáo viên biết cách áp dụng nhiều phương pháp giáo dục lành mạnh, dành nhiều thời gian chú trọng đến nhu cầu cá biệt, luôn tôn trọng cảm xúc, hành vi của các em như những thành viên không bị ADHD trong cộng đồng, và kết quả là họ rất thành công.   Tác giả Mercogliano viết:

“Cho rằng trẻ có vấn đề về cảm xúc và hành vi là sự rối loạn của những hóa chất trong não bộ và xếp hằng triệu trẻ em như thế vào dạng ADHD nào đó thì thật là sự tháo chạy quá dễ dàng (nhờ Ritalin).  Chính điều nầy sẽ nẩy sinh các chính sách  có tính cách áp chế, tuyên truyền theo dạng xã hội Orwellian và đe dọa cả tương lai của thế hệ trẻ trong đất nước chúng ta.”


Daytretukytainha.vn – Hỗ Trợ Phụ Huynh Dạy Trẻ Tự Kỷ Tại Nhà

Nguồn: Sách Facebook Tự Kỷ – Tác giả: Tom Hua (Danang Ho)

                                                              

Bình luận

bình luận

Ritalin và rối loạn tăng động giảm chú ý
Đánh giá bài viết

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*