Tự kỷ là lỗi tại mẹ mầy?



Daytretukytainha.vn – Hỗ Trợ Phụ Huynh Dạy Trẻ Tự Kỷ Tại Nhà

Nguồn: Danang Ho (phụ huynh) phỏng dịch.


“Mẹ mầy đó, người phụ nữ nhạt nhẽo, sống vô cảm, vô tình kia!” Bruno Bettelheim, đưa tay chỉ vào pho tượng đá bạc màu đang đứng ủ rũ cuối vườn, buông tiếng cười khinh miệt, và nói với đứa trẻ tự kỷ mới vào trường Orthogenic, thuộc Đại Học Chicago.

“Tự kỷ là lỗi tại mẹ, những người mẹ sinh con nhưng chẳng biết nuôi dạy con, chưa từng muốn con hiện hữu trên cõi đời nầy!” Gã nói tiếp.

Bruno Bettelheim (1903-1990), biệt danh “Dr. B”, là người gốc Áo, một chuyên gia tâm lý nổi tiếng một thời ở Mỹ. Năm 1938, ông bị lính Đức Quốc Xã bắt giam và tra tấn trong trại tập trung ở Dachau và Buchenwald về tội là người gốc Do Thái. Năm 1939, nhân ngày sinh nhật của Hitler, ông được lính SS phóng thích và sau đó trốn sang Mỹ bằng thuyền.

Vài tháng sau khi đặt chân đến Nữu Ước, ông cố gắng lột xác, sửa đổi học vị tiến sĩ từ ngành lịch sử mỹ thuật của nước Áo sang ngành phân tích tâm lý học nhi đồng, tạo uy tín cho mình bằng những câu chuyện tự thuật trên các diễn đàn chính trị về sự hủy diệt nhân loại của Hitler trong thời Đệ Nhị Thế Chiến, và cuối cùng, ông đã đạt nhiều thành công như ý muốn.

Là một di dân bị vợ ly dị sau khi đến Mỹ, Bettelheim may mắn được Đại Học Chicago tuyển chọn vào nhóm giáo sư giảng dạy tâm lý từ năm 1944 đến khi về hưu vào năm 1973. Ngoài ra, Bettelheim còn được bổ nhiệm làm giám đốc trường Orthogenic, nơi chuyên trị liệu trẻ em bị rối loạn hành vi và cảm xúc. Trong thời gian nầy, ông viết một số sách về tâm lý bình thường và bất thường của trẻ em, được các chuyên gia tâm lý đương thời kính nể và công nhận là một thành viên quan trọng nhất trong lĩnh vực khoa học nghệ thuật vào năm 1971.

Mặc dù đã tự vẫn theo kiểu khmer đỏ, bằng cách lấy bao nhựa trùm đầu ở tuổi 86, vào năm 1990, vì bệnh hoang tưởng và trầm cảm, “Dr. B” đã để lại tiếng xấu muôn đời trong giới y học và tâm thần học vì những bài viết chụp mũ và kết tội những người mẹ có con em tự kỷ vào thập niên 60 và 70, nổi bật nhất là qua tác phẩm được nhiều chính khách và hầu hết các tạp chí đương thời ca ngợi, đó là “The Empty Fortress”, xuất bản năm 1967 (tạm dịch, Thành Trì Bỏ Ngõ), viết để tạ ơn sự hỗ trợ 342 ngàn 500 đô của công ty Ford cho công trình nghiên cứu 5 năm về tự kỷ ở trường Orthogenic do Bettelheim và đồng sự điều hành.

Bruno Bettelheim chính là thủ phạm đầu độc giới y học và tâm thần học, nhất là nhóm “Phân Tâm Học” ở Pháp, bằng triết lý “người mẹ lạnh cảm” (refrigerator mother) và sự cần thiết phải cách ly trẻ tự kỷ khỏi những gia đình có những người mẹ vô cảm, và đưa vào những môi trường lành mạnh thì mới mong các em lành bệnh (parentectomy).

Bettelheim quả quyết rằng tự kỷ là lỗi tại mẹ, là sự rối loạn gây nên bởi vấn đề nuôi dạy thiếu sự tận tụy và kết nối cảm xúc giữa mẹ và con.

Vào thập niên 60, khác với Leo Kanner, một chuyên gia tìm ra chứng tự kỷ ấu nhi và có ý tưởng đổ tội tự kỷ tại mẹ trong các journal y học dành riêng cho bác sĩ tâm thần, Bettelheim xuất hiện khắp mọi nơi, không ngừng lên án “những người mẹ lạnh cảm” đối với con em bị tự kỷ trong gia đình qua hàng loạt bài viết được nhiều độc giả hoan nghênh và sùng bái như đấng cứu sinh, điển hình là bài Growing Up Female (Lớn Lên Làm Phận Đàn Bà) viết cho nhà xuất bản Harper, Why Working Mothers Feel Guilty (Vì Sao Những Bà Mẹ Lao Động Phải Mặc Cảm Tội Lỗi) cho nhà xuất bản Redbook, Children Must Learn to Fear (Trẻ Con Cần Biết Sợ Hãi) viết cho the New York Times Magazines, Why Does Man Become a Hater (Vì Sao Đàn Ông Trở Thành Người Căm Ghét) viết cho tạp chí Life ở Mỹ, v.v…

Ngoài sự kết tội những người mẹ “lạnh”, Bruno Bettelheim còn đưa ra giả thuyết rằng trẻ con, nếu không hấp thụ tình thương của người mẹ, bị bỏ rơi trước khi não bộ phát triển, sẽ chết dần, và nếu có sống sót nhờ sự nuôi ăn thì cũng không đủ sức chịu đựng, rồi phát sinh bệnh tự kỷ.- căn bệnh của tâm hồn (the illness of the soul).

Bruno Bettelheim là con người hai mặt, dối trá với dã tâm không ai có thể sánh bằng.

Trong cuốn sách viết về tiểu sử của ông, tựa là The Creation of Dr. B, tác giả Richard Pollack mô tả Bettelheim là một kẻ độc tài và hết sức tàn độc khi còn là một giám đốc cai quản trường Orthogenic ở Chicago. Pollack kể, Bettelheim thường đánh đập học trò vì những vi phạm nhỏ nhặt bằng nịt, mắng nhiếc và hạ nhục các em mỗi ngày.

“Chúng mầy may mắn lắm mới được vào trường nầy. Nếu vào bệnh viên công, họ sẽ xem tự kỷ như những kẻ bị bệnh tâm thần phân liệt, sẽ chụp thuốc, chích điện, đem chúng mầy ra làm vật thí nghiệm. Chúng mầy không chịu nổi đâu!” Bettelheim đe dọa học trò.

Ronald Angres, một học sinh có chẩn đoán bị tự kỷ bởi Bettelheim, viết hồi ký về thời gian 12 năm sống ở trường dưới sự áp bức của Dr. B là những tháng ngày tủi nhục, sống trong sự hải mỗi khi nghe tiếng giầy của gã nện bước ngoài hành lang.

Jacqueline Seevak Sanders, một đồng sự thân tín của Bettelheim ở trường Orthogenic hơn 14 năm, về sau thú nhận:
“Sự trị liệu trẻ tự kỷ chẳng có kết quả nào khả quan. Đây là sự thất bại, bởi chúng tôi và phụ huynh nghĩ rằng trẻ vào truờng Orthogenic sau nầy sẽ có khả năng sống và sinh hoạt độc lập, nhưng không phải thế. Bettelheim là người đã thổi phồng và bóp méo sự thật.”

Vào thời điểm Bettelheim đang quảng bá khắp thế giới, đặc biệt là châu Âu, về triết thuyết cách ly (parentectomy) trẻ tự kỷ khỏi vòng tay những người mẹ lạnh cảm (refrigerator mother), Bernard Rimland, một chuyên gia tâm lý có con bị tự kỷ và cũng là người sáng lập “the National Society for Autistic Children” ở Mỹ, bắt đầu xuất hiện chống đối những ý tưởng điên rồ của Bettelheim. Rimland kể, có lần vợ chồng ông đem Mark đến gặp một bác sĩ tâm thần để chẩn bệnh thì bị gáo nước lạnh xối vào mặt mình bằng luận điệu buộc tội tàn nhẫn như sau:

“Nói thật đi, có phải hai vợ chồng đang căm thù đứa con trai bị tự kỷ? Thôi, hãy đem nó vào bệnh viện và làm lại cuộc đời.”

Rimland biết lời nhận định của bác sĩ đó có ảnh hưởng từ trường phái Bettelheim và rất lấy làm phẫn uất. Một lần khác, Rimland nói, vợ chồng ông được một gia đình qúi phái mời đi dự tiệc. Một thực khách sang trọng, biết rõ hoàn cảnh hiện tại của Rimland, bèn đến gần vợ ông và thủ thỉ …

“Thật ra, trông bà chẳng giống như những người mẹ lạnh cảm đã gây nên bệnh tự kỷ cho con trai mình.”

Vậy là từ đó, Rimland và vợ Gloria ngày càng muốn sống lánh xa mọi giới và càng thận trọng hơn trong vấn đề giao tiếp xã hội vì những quan niệm hẹp hoài của xã hội đối với những gia đình không may có con em bị tự kỷ hay tâm thần phân liệt.

Cách đây không lâu, một người chị gốc Việt ở Q. Cam kể chuyện một bác sĩ về tai mắt mũi họng đã nhận định về đứa con tự kỷ và phê phán cách nuôi dạy con của chị trong gia đình rằng –

“Thời buổi nầy, các mẹ suốt ngày chỉ biết xem phim bộ Việt Nam, Hàn Quốc, đâu còn thời giờ quan tâm đến con em. Phụ huynh nên biết rằng có input (vào) thì mới có output (ra). Trẻ tự kỷ không biết nói là vì mẹ cha làm biếng, không chuyện trò thường ngày với con. Tự kỷ là lỗi của mẹ cha, chẳng trách ai được cả.”

Nghe vậy, chị buồn ứa nước mắt. Chị khóc không phải tiếc tiền khám bệnh, mà khóc bởi vị bác sĩ nầy và cả trong gia đình hai bên nội ngoại đều nghĩ bé Nam bị tự kỷ là vì chị học quá cao, dạy con theo nề nếp và kỳ vọng khác thường hơn so với nhiều cha mẹ Việt khác.

“The Empty Fortress là một túi phân. Kiến thức về tự kỷ của Bettelheim là rác rưởi!”

“Bettelheim đã tự kết liễu đời mình, nhưng phải đào mồ vực gã dậy để lấy cuốc đập mạnh vào đầu! Bettelheim là đứa dối trá, vô lại, không thể thứ tha!”

“Bettelheim đã gây nên biết bao sự hiểu lầm trong giới y học, chia ly trong những gia đình có con em bị tự kỷ!”

Nhiều chuyên gia tự kỷ, phụ huynh phẫn nộ, phát biểu như thế trên các mạng xã hội vào những năm gần đây.


Daytretukytainha.vn – Hỗ Trợ Phụ Huynh Dạy Trẻ Tự Kỷ Tại Nhà

Nguồn: Danang Ho (phụ huynh) phỏng dịch.

– NeuroTribes, Steve Silberman (2015)
– In A Different Key – The Story of Autism, John Donvan & Caren Zucker (2016)

Bình luận

bình luận

Tự kỷ là lỗi tại mẹ mầy?
Đánh giá bài viết

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*